MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Kẻ Săn MồiChương 2

Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi

Chương 2

1,155 từ · ~6 phút đọc

Tần Vũ không ngủ được suốt ba ngày sau vụ án mạng. Mùi máu tanh không ám ảnh anh bằng mùi hương bạc hà sắc lạnh cùng ánh mắt vàng hổ phách của Lãnh Khael. Anh biết mình đang tự đặt bản thân vào một tình huống nguy hiểm, nhưng lời cảnh báo và sự bí ẩn của người đàn ông đó đã kích thích bản năng Thợ Săn ẩn sâu mà anh luôn cố kìm nén.

"The Moonlight's Edge." Tần Vũ lẩm nhẩm cái tên quán bar, ngồi trong thư viện trường, giả vờ học bài trong khi tâm trí anh đang vẽ ra bản đồ khu phố cổ.

Thông tin về Kael không hề có trên mạng. Không có hồ sơ công khai, không có tên trong danh sách doanh nghiệp lớn, như thể người đàn ông đó là một bóng ma chỉ tồn tại trong những con hẻm tối. Điều này càng chứng tỏ Kael không phải là người thường. Hắn là một Alpha mạnh mẽ, khôn ngoan, và đang ẩn mình.

Vào đêm thứ tư, Tần Vũ không thể chịu đựng thêm nữa. Anh mặc một chiếc áo khoác da màu tối, cố tình chọn trang phục đơn giản, ít thu hút sự chú ý. Anh không mang theo bất kỳ vũ khí Thợ Săn nào; đây là một chuyến đi điều tra cá nhân, không phải là một cuộc săn đuổi.

Khu phố cổ Lyra mang một vẻ đẹp u hoài. The Moonlight's Edge nằm khuất trong một con hẻm lát đá cũ kỹ, không có biển hiệu đèn neon hào nhoáng, chỉ một cánh cửa gỗ sồi đen và một chiếc đèn lồng sắt tối màu treo bên trên. Nó trông giống một hầm rượu cổ xưa hơn là một quán bar hiện đại.

Tần Vũ hít một hơi sâu, cố gắng làm quen với luồng năng lượng siêu nhiên dày đặc tỏa ra từ cánh cửa. Nó không thù địch, nhưng mang tính cảnh báo: Đây là lãnh thổ.

Anh mở cửa và bước vào.

Bên trong là một thế giới khác. Quán bar rộng rãi, được trang trí bằng gỗ tối màu và da thuộc. Ánh sáng mờ ảo, chủ yếu đến từ những ngọn nến và chiếc lò sưởi đá lớn đang cháy rực. Khách hàng ở đây không phải là những sinh viên đại học ồn ào. Họ ăn mặc lịch sự, kín đáo, và toát ra một thứ khí chất đặc biệt: sự nguy hiểm và quyền lực thầm lặng.

Tần Vũ nhanh chóng nhận ra: nơi đây là nơi tụ tập của các sinh vật siêu nhiên hạng nặng – có ma cà rồng đang nhâm nhi rượu vang đỏ, có những Nhân Thú khác đang trao đổi thông tin ở các góc khuất, và cả những Thợ Săn đã "nghỉ hưu" đang tìm kiếm sự bình yên.

Anh tìm một chỗ ngồi khuất, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Nhưng không kịp.

"Chào mừng cậu trở lại," giọng nói trầm khàn đó vang lên, trực tiếp sau lưng anh.

Lãnh Khael. Anh ta không đứng sau quầy bar như những người chủ quán bình thường. Anh ta đang đi xuống từ cầu thang xoắn ốc bằng sắt, mặc một chiếc sơ mi đen bó sát làm lộ rõ đường nét cơ bắp của Người Sói. Đôi mắt vàng hổ phách của anh ta quét qua cả căn phòng, nhưng cuối cùng khóa chặt lấy Tần Vũ, như thể anh là mục tiêu duy nhất trong tầm ngắm.

Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, Tần Vũ cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng lên. Đó không chỉ là sự kích thích, mà còn là một lời tuyên bố thầm lặng từ Khael, khẳng định Tần Vũ thuộc về tầm nhìn của anh ta.

"Tôi biết anh đang chờ đợi," Tần Vũ nói, cố gắng tỏ ra thản nhiên.

Khael cười khẩy, một nụ cười đầy sức mạnh chiếm hữu. "Không khó để đoán. Mùi hương tò mò của Thợ Săn luôn dẫn họ đến chỗ rắc rối."

Anh ta lướt qua quầy bar, rót một ly rượu màu hổ phách, rồi đi thẳng đến chỗ Tần Vũ. Khael đặt ly rượu trước mặt anh, không hỏi ý kiến, và ngồi đối diện.

"Thẳng thắn nhé, Tần Vũ," Khael dựa người vào ghế, ánh mắt sắc lạnh xuyên qua Tần Vũ. "Cậu đến đây không phải vì rượu. Cậu muốn biết tôi là ai. Và tôi muốn biết, tại sao một Thợ Săn lại có mùi hương thuần khiết đến vậy."

Tần Vũ nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng nhưng ngọt dịu lan tỏa. "Anh là Kẻ Săn Mồi. Anh ta là nạn nhân của anh, phải không?"

Khael thở dài, âm thanh trầm thấp như tiếng gió lùa qua núi đá. "Tôi là Alpha Khael. Và tôi là Kẻ Săn Mồi đối với những kẻ phá vỡ luật lệ, bất kể chủng tộc. Tên sinh viên đó? Hắn buôn bán máu của Người Sói non cho ma cà rồng để đổi lấy quyền lực. Hắn vi phạm luật lệ cổ xưa của chúng tôi."

Tần Vũ chớp mắt. Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy logic này. Một Người Sói làm việc để bảo vệ trật tự, thay vì phá hủy nó.

"Vậy anh là công lý? Dưới ánh trăng?" Tần Vũ hỏi một cách mỉa mai.

Khael nghiêng người về phía trước, đột ngột rút ngắn khoảng cách. Đôi mắt vàng của anh ta ánh lên vẻ hung tợn của sói hoang.

"Công lý không phải việc của tôi. Trừng phạt mới là việc của tôi. Và việc cậu điều tra tôi, cậu đang bước vào lãnh địa của tôi."

Anh ta đưa bàn tay ra, nắm lấy cổ tay Tần Vũ. Da thịt Khael nóng rực, sức mạnh của anh ta khiến Tần Vũ không thể rút tay lại.

"Hãy nghe tôi, Tần Vũ. Mùi hương của cậu... nó đang kích thích bản năng của tôi." Giọng Khael hạ xuống thành tiếng thì thầm đầy nguy hiểm. "Trong thế giới này, có những luật lệ không thể vi phạm. Và việc Đồng hành (Mate) của một Alpha đi săn lùng anh ta là một sự vi phạm nghiêm trọng."

Tần Vũ cảm thấy da gà nổi lên khắp người, không chỉ vì sợ hãi, mà vì một cơn sóng điện giật chạy dọc cơ thể nơi Khael chạm vào.

"Đồng hành? Tôi không hiểu anh đang nói gì." Tần Vũ cố gắng rút tay ra, nhưng vô ích.

"Cậu sẽ hiểu thôi. Dấu hiệu của cậu đã in sâu vào tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và tôi sẽ đánh dấu những gì thuộc về mình."

Khael thả tay, nhưng để lại một vết bỏng rát trên cổ tay Tần Vũ. Tần Vũ biết, cuộc chạm trán này không chỉ là một cuộc điều tra. Nó là một sự giằng xé giữa bản năng và lý trí, và Khael đã chấp nhận thách thức đó một cách đầy chiếm hữu và uy quyền.