Sau đêm ở The Moonlight's Edge, Tần Vũ trở về phòng ký túc xá trong trạng thái hoảng loạn nhưng cũng đầy phấn khích. Cảm giác bỏng rát trên cổ tay anh vẫn còn đó, nơi Lãnh Khael đã nắm chặt. Nó không phải là một vết thương, mà là một ấn ký vô hình, một lời tuyên bố quyền sở hữu thầm lặng.
Lời nói của Khael về "Đồng hành" cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Tần Vũ là một người theo chủ nghĩa duy lý. Anh tin vào khoa học, không tin vào những khái niệm định mệnh của loài thú. Thế nhưng, tại sao khi nhìn vào đôi mắt vàng hổ phách đó, anh lại cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, nguyên thủy, mà lý trí không thể lý giải?
Sự Thay Đổi Bất Thường
Trong những ngày tiếp theo, mọi thứ xung quanh Tần Vũ dường như thay đổi.
Khứu giác: Khả năng khứu giác của anh trở nên nhạy bén một cách lạ thường. Anh có thể ngửi thấy mùi hương kim loại của ma cà rồng cũ kỹ trong một góc thư viện, hay mùi đất ẩm và adrenaline của một Nhân Thú đang đi ngang qua. Nhưng rõ ràng và ám ảnh nhất vẫn là mùi hương bạc hà – rừng rậm của Khael.
Giấc mơ: Những giấc mơ của Tần Vũ trở nên hỗn loạn. Anh mơ thấy mình chạy trong một khu rừng dưới ánh trăng, đuổi theo một bóng đen khổng lồ. Anh không sợ hãi, mà tràn đầy khát khao được chạm vào, được khuất phục. Có những đêm, anh thức dậy với cảm giác hụt hẫng vật lý, như thể vừa trải qua một hoạt động gắng sức, và mồ hôi đẫm người.
Sức hút: Tần Vũ phát hiện ra mình không thể ngừng nghĩ về Khael. Anh liên tục tìm kiếm thông tin về các vụ án mạng, không phải để bắt Khael, mà là để hiểu động cơ của anh ta. Giống như một nhà khoa học bị ám ảnh bởi một vật thí nghiệm đặc biệt nguy hiểm.
Một buổi sáng, trong giờ thực hành y khoa, khi Tần Vũ đang cố gắng tập trung vào giải phẫu tim, anh đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói từ lồng ngực. Nó không phải là bệnh lý, mà là một cảm giác bị kéo căng, như thể có một sợi dây vô hình đang bị căng ra từ nơi rất xa.
Cùng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Một tin nhắn không có số người gửi, chỉ có nội dung ngắn gọn:
"Anh bị thương. Đừng cử động mạnh."
Tần Vũ run rẩy. Đó chắc chắn là Khael. Kael đang bị thương, và anh đã cảm nhận được điều đó?
Lời Thú Nhận Thầm Lặng
Bất chấp nguy hiểm, Tần Vũ quyết định tìm Khael. Anh biết rằng Khael sẽ không ở quán bar vào ban ngày.
Dấu vết năng lượng xám tro từ đêm đầu tiên lại xuất hiện, yếu ớt hơn, nhưng rõ ràng. Nó dẫn anh đến một khu nhà kho bỏ hoang bên bờ sông.
Tần Vũ thận trọng bước vào. Khu nhà kho tối tăm, bụi bặm. Cuối cùng, anh tìm thấy một góc khuất được che chắn bằng các tấm gỗ vụn.
Lãnh Khael đang ngồi đó.
Anh ta mặc áo phông và quần jeans, nhưng Tần Vũ có thể thấy rõ một vết rách sâu và máu đang thấm qua băng gạc thô sơ trên bắp tay phải. Anh ta tái nhợt, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn sắc bén như thường lệ.
"Cậu đến làm gì?" Khael hỏi, giọng nói nặng nề vì đau đớn.
"Tôi... Tôi cảm thấy điều gì đó không ổn. Anh đã gửi tin nhắn." Tần Vũ tiến lại gần, vẻ chuyên nghiệp của sinh viên y khoa lấn át nỗi sợ hãi.
"Đó là bản năng của Alpha để cảnh báo Đồng hành." Khael nhếch mép, đau đớn khiến nụ cười méo mó. "Đáng lẽ cậu nên bỏ qua nó."
Tần Vũ quỳ xuống, quan sát vết thương. Nó sâu, nhưng dường như đã được xử lý bằng một loại thảo dược kỳ lạ nào đó.
"Đây không phải là vết thương của con người. Có vật gì đó có móng vuốt lớn, và có độc."
"Một tên Sói khác, đã vi phạm thỏa thuận." Khael giải thích ngắn gọn, gầm gừ nhẹ khi Tần Vũ chạm vào cánh tay anh.
"Anh không cần phải giải thích." Tần Vũ lấy ra hộp sơ cứu y tế của mình. "Tôi sẽ vệ sinh lại. Tôi là sinh viên y khoa."
Sự chuyên nghiệp và dứt khoát của Tần Vũ dường như khiến Khael bất ngờ. Khael thả lỏng vai, cho phép Tần Vũ chạm vào.
Khi Tần Vũ cẩn thận tháo băng, da thịt nóng rực của Khael chạm vào ngón tay anh. Cảm giác đó không còn là sự sợ hãi nữa, mà là một sự bùng nổ của năng lượng đang trao đổi giữa họ. Khael nghiến răng, không phải vì đau đớn, mà vì sự kích thích bản năng khi Tần Vũ, Đồng hành của anh, đang chữa lành cho anh.
"Mùi hương của cậu... đang làm dịu vết thương của tôi," Khael khẽ nói. "Nó cũng khiến tôi muốn đánh dấu cậu ngay tại đây."
Anh ta đưa bàn tay không bị thương lên, luồn vào tóc Tần Vũ, ghì đầu Tần Vũ lại gần lồng ngực mình. Tần Vũ có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ, trầm đục của Alpha.
"Nói với tôi, Tần Vũ," Khael thì thầm, giọng nói mang theo quyền uy của người đứng đầu. "Cậu có cảm thấy thứ này không? Sợi dây ràng buộc mà lý trí cậu cố phủ nhận?"
Tần Vũ hít một hơi sâu, ngửi thấy mùi hương đậm đặc và nam tính của Khael. Anh không thể nói dối.
"Tôi... Tôi cảm thấy nó," Tần Vũ thừa nhận. "Nó giống như một cơn khát mà tôi chưa từng biết đến."
Khael mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn. Đó là chiến thắng của bản năng sói trước sự kháng cự của con người.
"Tốt. Giữ lấy nó, Tần Vũ. Vì đây chỉ là khởi đầu. Kẻ Săn Mồi không bao giờ buông tha con mồi của mình."
Tần Vũ biết, với lời thừa nhận đó, anh đã hoàn toàn chấp nhận vết cắn định mệnh mà Khael đã dành cho mình. Cuộc sống bình thường của anh đã kết thúc.