MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Kẻ Săn MồiChương 4: H

Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi

Chương 4: H

993 từ · ~5 phút đọc

Tần Vũ quyết định thử nghiệm giới hạn của Khael, đồng thời kiểm tra sự thật về "Đồng hành". Anh cố tình tạo ra một chiếc bẫy đơn giản, sử dụng một lượng nhỏ Bạc tinh chế – thứ vũ khí gây đau đớn cho Người Sói – để xem phản ứng của Khael. Anh không muốn giết anh ta, chỉ muốn kiểm soát sự biến động. Khael phát hiện ra ý đồ, nhưng thay vì giận dữ, Alpha lại dùng chính sự đau đớn đó để áp đảo và đánh dấu Tần Vũ bằng sức mạnh bản năng, biến thử thách thành sự khuất phục đầu tiên.

Tần Vũ cảm thấy bị giằng xé. Sự tin tưởng của anh vào Khael là một canh bạc. Anh đã thừa nhận sự kết nối "Đồng hành", nhưng anh vẫn là một Thợ Săn. Phải có một ranh giới, một giới hạn. Và bạc, thứ kim loại mà mọi Người Sói đều sợ hãi, chính là ranh giới đó.

Anh đến quán bar The Moonlight's Edge vào một đêm vắng vẻ. Khael đang ở sau quầy, chăm chú lau ly. Tần Vũ đặt một chiếc bật lửa cũ kỹ lên quầy bar, chiếc bật lửa có chứa một lượng rất nhỏ Bạc lỏng đã được tinh chế. Đây là một chiếc bẫy cảnh báo, không gây chết người.

"Tìm thấy thứ này trong xe của tôi," Tần Vũ nói, giọng thản nhiên nhất có thể. "Tôi nghĩ nó bị hỏng. Anh có thể xem qua không?"

Ánh mắt vàng hổ phách của Khael chuyển từ chiếc ly sang chiếc bật lửa. Anh ta không cần chạm vào. Chỉ cần nhìn, và bản năng sói của anh ta đã cảm nhận được mùi hương kim loại lạnh lẽo và nguy hiểm.

Mặt Khael thoáng cau lại. Không phải sợ hãi, mà là sự giận dữ vì bị nghi ngờ. "Cậu đang kiểm tra tôi, Tần Vũ?"

"Tôi đang tìm kiếm sự thật," Tần Vũ đáp, giữ vững ánh mắt.

Khael đặt chiếc ly xuống quầy, âm thanh khô khốc vang lên trong quán bar trống. Anh ta chậm rãi bước ra khỏi quầy, đi vòng qua, tiến thẳng đến Tần Vũ. Từng bước chân dứt khoát, mang theo áp lực Alpha mạnh mẽ đến mức Tần Vũ cảm thấy không khí xung quanh mình đặc quánh lại.

Khael đứng sát ngay trước mặt Tần Vũ, cao lớn và áp đảo. Anh ta vươn tay, không phải chạm vào Tần Vũ, mà chạm vào chiếc bật lửa. Làn da săn chắc của Khael vừa chạm vào kim loại Bạc, một tiếng xì xèo nhỏ vang lên, và một vết bỏng đỏ rực hiện ra ngay lập tức. Khael rụt tay lại, ánh mắt rực lửa hơn bao giờ hết, nhưng trên khuôn mặt anh ta lại xuất hiện một nụ cười chiến thắng lạnh lùng.

"Cậu có can đảm," Khael gầm gừ, giọng nói trầm khàn như đá nghiền. "Đến lãnh địa của tôi, dùng vũ khí của Thợ Săn để thử nghiệm Alpha của cậu. Nhưng cậu đã quên, Tần Vũ... Kẻ Săn Mồi không bao giờ bị con mồi khống chế."

Anh ta nắm lấy cổ tay Tần Vũ bằng bàn tay vừa bị bỏng. Mùi Bạc và mùi da thịt bị thương hòa quyện với mùi hương cơ thể hoang dã của Khael.

"Cậu muốn thấy ranh giới?" Khael siết chặt cổ tay Tần Vũ, ghì anh vào quầy bar lạnh lẽo phía sau. "Tôi sẽ cho cậu thấy. Ranh giới của tôi là cậu."

Khael cúi xuống. Nụ hôn của anh ta không phải là lời mời gọi, mà là một sự cưỡng đoạt đầy quyền lực. Môi anh ta mạnh mẽ, nóng rực, áp đảo toàn bộ cảm giác của Tần Vũ. Tần Vũ nín thở, cảm thấy lý trí tan chảy trước sự bùng nổ của bản năng.

Khael dùng răng khẽ cắn môi Tần Vũ, sau đó luồn lưỡi vào trong một cách dứt khoát và chậm rãi, như thể anh ta đang khám phá và chiếm lĩnh từng ngóc ngách thuộc về mình. Tần Vũ cảm thấy xương sống rùng mình, mọi sự kháng cự bị phá vỡ. Anh vô thức đưa tay lên, nắm chặt vai Khael.

Khael gầm gừ nhẹ trong cổ họng, một âm thanh thỏa mãn. Anh ta đưa tay kia ra sau lưng Tần Vũ, xốc bổng anh lên quầy bar, khiến Tần Vũ phải dang rộng chân để giữ thăng bằng.

"Cậu muốn điều này," Khael nói, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Tần Vũ. "Cậu muốn sự áp đảo này, muốn tôi khẳng định quyền sở hữu của mình."

Khael bắt đầu trút bỏ chiếc áo khoác da của Tần Vũ, rồi đến chiếc áo len. Đôi tay anh ta rắn chắc và nóng rực đến mức Tần Vũ cảm thấy như có một làn sóng thủy triều bùng lên từ bên trong. Anh không thể kháng cự, chỉ có thể nghẹn lại trước sự dứt khoát của Khael.

Khael ép Tần Vũ sát vào thân mình, sự khác biệt về cơ bắp và sức mạnh là không thể chối cãi.

"Thứ Bạc đó không làm tôi suy yếu," Khael nói khàn khàn, liếm nhẹ vành tai Tần Vũ. "Nó chỉ làm tăng cơn khát nguyên thủy này thôi. Và cậu chính là điểm yếu duy nhất của tôi, Tần Vũ."

Anh ta cúi xuống, bắt đầu khám phá làn da Tần Vũ bằng những nụ hôn mãnh liệt, từ cổ xuống xương quai xanh. Mỗi nụ hôn đều là một lời tuyên bố lãnh thổ. Tần Vũ ngửa đầu ra sau, hơi thở dồn dập, cảm giác toàn thân như đang tan chảy dưới sự kiểm soát tuyệt đối của Alpha.

"Nhìn tôi, Tần Vũ," Khael ra lệnh, nâng cằm Tần Vũ lên bằng ngón tay cái. "Hãy nhìn. Nhìn xem cậu đã kích hoạt điều gì trong tôi. Và nhớ lấy, không có sự từ chối trong mối quan hệ này."

Khael bắt đầu đưa tay khám phá sâu hơn...