MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Kẻ Săn MồiChương 5

Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi

Chương 5

1,124 từ · ~6 phút đọc

Tàn dư của cơn bão bản năng vừa qua vẫn còn đọng lại trong không khí mờ tối của The Moonlight's Edge. Tần Vũ thở dốc, dựa vào quầy bar lạnh lẽo, từng thớ cơ trên cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự dâng trào khoái cảm và sự thật trần trụi về bản thân mình. Anh cảm nhận được sức nặng và sự mãnh liệt của Khael vẫn còn vương vấn trên làn da, một dấu ấn không thể chối bỏ.

"Đứng dậy, Tần Vũ."

Giọng Lãnh Khael đột ngột chuyển từ sự khàn khàn chiếm hữu sang sự lạnh lùng, cảnh giác. Nó dứt khoát như một tiếng súng. Tần Vũ giật mình, lảo đảo đứng thẳng. Anh nhìn thấy Khael đang đứng ngay sát cửa chính, đôi mắt vàng hổ phách của anh ta quét qua con hẻm tối bên ngoài với tốc độ kinh người. Khael đang mặc lại chiếc áo sơ mi đen một cách vội vã, từng động tác dứt khoát như một người lính đã được huấn luyện.

"Chuyện gì vậy?" Tần Vũ hỏi, giọng còn khàn và hơi run rẩy, cố gắng kéo lại sự kiểm soát về mặt lý trí.

"Mùi. Mùi của Thợ Săn khác đang đến gần," Khael nói, hơi thở anh ta nặng nhọc. Anh ta không nhìn Tần Vũ, sự tập trung hoàn toàn đặt vào bên ngoài. "Chúng không phải người của gia tộc cậu. Mùi hương nhơ nhuốc và săn mồi."

Khael quay lại, nắm lấy vai Tần Vũ. Lòng bàn tay anh ta nóng đến mức gần như bỏng rát. "Sự ngu ngốc của cậu đã khiến cả hai gặp nguy hiểm. Mùi của cậu bị ám bởi tôi. Mùi của một Đồng hành vừa được... kích hoạt. Nếu chúng ngửi thấy, chúng sẽ biết cậu là điểm yếu của tôi."

Tần Vũ cảm thấy tức giận vì Khael gọi hành động của anh là "ngu ngốc," nhưng anh biết Khael nói đúng. Anh đã quá liều lĩnh. Ngay lúc này, anh có thể cảm nhận được luồng năng lượng thù địch đang tiếp cận, yếu ớt nhưng rõ ràng. "Anh muốn tôi làm gì?"

"Đi. Đi ngay bây giờ. Đi ra cửa sau. Và đừng bao giờ mang theo thứ kim loại chết tiệt đó nữa." Khael đẩy Tần Vũ về phía cửa sau. Đôi mắt anh ta nhìn Tần Vũ với một sự hỗn loạn giữa sự bảo vệ và sự chiếm hữu. "Chúng tôi có thỏa thuận. Nhưng nếu chúng săn lùng cậu, tôi sẽ phá vỡ mọi quy tắc để bảo vệ lãnh thổ của mình."

Tần Vũ vội vã chạy ra cửa sau. Trước khi anh kịp khuất bóng, Khael đã thì thầm, giọng nói mang theo một lời hứa hẹn tàn bạo: "Hẹn gặp lại, Tần Vũ. Lần sau, sẽ không có ranh giới nào được thiết lập."

Tần Vũ trở về ký túc xá, toàn thân đau nhức và tâm trí hỗn loạn. Mọi tế bào trong cơ thể anh đều bị Kẻ Săn Mồi kia đánh thức, và điều này khiến anh sợ hãi. Sự kháng cự bằng lý trí của anh gần như không có tác dụng trước bản năng của Khael. Anh cố gắng tìm kiếm tài liệu y học để lý giải sự kết nối này, nhưng mọi thứ đều vô nghĩa.

Trong những ngày tiếp theo, Tần Vũ sống trong sự căng thẳng liên tục. Anh phát hiện ra rằng, giờ đây, khả năng "cảm nhận dấu vết" của anh đã trở nên thống khổ hơn. Bất cứ khi nào Khael ở gần (dù cách xa hàng cây số), anh đều cảm thấy sợi dây ràng buộc bị kéo căng, khiến anh đau nhói. Nó không phải là đau thể chất, mà là đau đớn linh hồn, một cảm giác thiếu vắng và khao khát không thể chịu đựng được.

Trong lớp giải phẫu, Tần Vũ đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói từ lồng ngực. Nó không phải là bệnh lý, mà là một cảm giác bị kéo căng, như thể có một sợi dây vô hình đang bị căng ra từ nơi rất xa. Cùng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Một tin nhắn không có số người gửi, chỉ có nội dung ngắn gọn: "Tên Ma Cà Rồng kia đã rút lui. Nhưng chúng đã đánh hơi thấy cậu. Tôi sẽ cử người bảo vệ xung quanh."

Khael không chỉ cảnh báo, anh ta còn can thiệp vào cuộc sống của Tần Vũ. Anh ta đang sử dụng quyền lực Alpha để bao bọc và kiểm soát anh.

Tần Vũ quyết định phải đối mặt với Khael một lần nữa, không phải để điều tra, mà để đặt lại luật chơi cho mối quan hệ này. Anh không muốn là con rối của bất kỳ Alpha nào.

Anh đến tọa độ mà Khael đã gửi trong tin nhắn gần nhất. Đó là một tòa nhà văn phòng bỏ hoang bên bờ sông, một nơi hoàn toàn cô lập và tối tăm, hoàn hảo cho một cuộc gặp mặt bí mật.

Bên trong, anh tìm thấy Khael. Anh ta đang ngồi trên một chiếc bàn đổ nát, trông mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. Anh ta đang cầm một tấm bản đồ, trên đó đánh dấu những điểm mờ ám trong thành phố. Anh ta không bị thương, nhưng anh ta toát ra vẻ căng thẳng tột độ.

"Tôi đã theo dõi chúng suốt đêm," Khael nói, không chào hỏi. "Chúng là những Thợ Săn độc lập, chuyên săn lùng Nhân Thú để bán nội tạng. Chúng đang tìm một Alpha mạnh mẽ để làm con tin."

Khael đứng dậy, sải bước lại gần Tần Vũ. Ánh mắt anh ta mang theo sự giận dữ.

"Và chúng ngửi thấy mùi của tôi trên người cậu. Chúng biết cậu thuộc về một Alpha."

Tần Vũ nhìn thẳng vào mắt Khael, cố gắng duy trì sự tự chủ của mình. "Tôi đến đây để nói rằng tôi không thuộc về ai cả. Tôi là người có lý trí, Lãnh Khael. Anh không thể kiểm soát tôi bằng những bản năng cũ rích của loài sói."

Khael cười khẩy, nhưng không phải một nụ cười vui vẻ. Anh ta nắm lấy cằm Tần Vũ, ép anh nhìn thẳng vào mình. "Bản năng của cậu đang nói dối, Tần Vũ. Tôi ngửi thấy sự khát khao từ cậu, sự thuận phục mà cậu cố gắng giấu kín. Và tôi không thích Đồng hành của tôi bị người khác ngửi thấy mùi."

Khael đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cởi bỏ chiếc áo khoác của Tần Vũ. "Cậu cần phải được đánh dấu lại. Để chúng biết ai là Kẻ Săn Mồi thực sự của cậu."