MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Kẻ Săn MồiChương 6: H

Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi

Chương 6: H

718 từ · ~4 phút đọc

Khael dồn Tần Vũ vào bức tường xi măng lạnh lẽo, sự đối lập giữa nhiệt độ cơ thể và bề mặt thô ráp càng làm tăng thêm sự kích thích đến tột độ. Sự giận dữ của Khael không phải vì sự phản bội, mà vì sự sợ hãi mất đi thứ thuộc về mình, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đã kích hoạt bản năng Alpha của anh ta.

"Tôi sẽ đánh dấu cậu lần nữa," Khael gầm gừ, giọng nói đầy quyền lực vang vọng trong căn phòng trống. "Mạnh hơn, sâu hơn. Để ngay cả lũ Sói khác cũng phải run sợ khi đến gần."

Khael cúi xuống, nụ hôn lần này mang theo một sự trừng phạt và sự sở hữu không thể chối cãi. Nó dữ dội, nuốt trọn mọi hơi thở và mọi ý niệm phản kháng của Tần Vũ. Tần Vũ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, chỉ còn lại nhịp điệu dồn dập và sức nóng lan truyền từ cơ thể Khael.

Bàn tay Khael ghì Tần Vũ vào tường, cánh tay rắn chắc như gọng kìm. Tay kia anh ta luồn vào áo Tần Vũ, sức nóng của da thịt đối lập với sự lạnh lẽo của bức tường.

"Đây là của tôi," Khael nói khàn khàn giữa những nụ hôn. "Không ai được chạm vào. Không ai được phép ngửi thấy mùi ngoài tôi."

Khael bắt đầu khám phá làn da Tần Vũ bằng những nụ hôn mãnh liệt. Hành động này không còn là sự ve vãn, mà là một sự truy quét đầy chiếm hữu. Tần Vũ rùng mình, cảm giác vừa đau đớn vừa sung sướng trước sự chiếm hữu tàn bạo này. Anh nghẹt thở, phải bám chặt lấy vai Khael để giữ thăng bằng.

Khael ép sát Tần Vũ vào người, cảm giác cơ bắp của Alpha siết chặt lấy anh, như một lời nhắc nhở về sự bất lực ngọt ngào của Tần Vũ trước sức mạnh này. Anh ta không cho phép Tần Vũ lấy lại hơi thở.

"Thứ bản năng này," Khael thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng gầm gừ. "Nó không phải là tình yêu. Nó là khát khao nguyên thủy. Và cậu phải học cách vâng lời."

Khael đưa tay nắm lấy tay Tần Vũ, đặt lên cơ ngực săn chắc của mình, nơi nhịp tim đang đập mạnh một cách hỗn loạn. "Nghe đây, Tần Vũ. Cảm nhận. Đây là bản năng của chúng ta. Nó không thể bị lý trí của cậu kiềm chế."

Tần Vũ không còn có thể nói. Anh chỉ có thể hít sâu mùi hương của Khael và thở dốc theo nhịp điệu của Alpha. Anh cảm thấy một điểm yếu sâu thẳm trong mình đang được Khael khai thác triệt để, và điều đáng sợ là, anh không muốn nó dừng lại.

Khael cười thầm, một âm thanh thỏa mãn. Anh ta biết mình đã giành chiến thắng trong trận chiến tinh thần này. Anh ta bắt đầu khám phá sâu hơn...

Sự chiếm hữu của Khael lên đến đỉnh điểm khi anh ta đưa tay ra sau gáy Tần Vũ, ghì đầu anh vào lồng ngực mình, hành động đó như một nghi thức tuyên bố quyền lực đối với Mate của mình. Tần Vũ cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ, mặc dù anh đang ở trong vòng tay của Kẻ Săn Mồi.

Mọi hành động đều là sự khẳng định của Alpha. Khael không hỏi, chỉ ra lệnh bằng cơ thể và hành động của mình. Tần Vũ, trong sự hỗn loạn của khoái cảm, khuất phục trước quyền lực của Khael, mê đắm trong sự thật rằng anh đã bị Kẻ Săn Mồi đánh dấu.

"Tốt," Khael gầm gừ, hài lòng trước sự chấp nhận hoàn toàn của Đồng hành. "Cậu học rất nhanh, Thợ Săn nhỏ bé của tôi. Từ giờ, cậu sẽ chỉ mang mùi của tôi."

Khael tiếp tục áp đảo, thể hiện sức mạnh và sự khát khao của một Alpha đã tìm thấy Mate của mình. Dấu ấn này không chỉ là thể xác, mà là một sự ràng buộc linh hồn, mạnh mẽ đến mức Tần Vũ biết, anh đã vĩnh viễn trở thành lãnh thổ của Khael. Anh chấp nhận sự thật: Bản năng đã chiến thắng lý trí.