Thượng Hải về đêm rực rỡ trong ánh đèn neon lộng lẫy, nhưng không khí bên trong sảnh tiệc của khách sạn Ritz-Carlton lại mang một thứ áp lực vô hình khiến Trầm Nhứ cảm thấy khó thở. Tiếng ly thủy tinh va chạm, tiếng cười nói rôm rả của những người bạn học cũ sau nhiều năm xa cách tạo nên một bản nhạc hỗn tạp. Trầm Nhứ ngồi ở góc bàn, đôi bàn tay gầy mảnh khảnh đan vào nhau, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười lịch sự trước những lời chào hỏi xã giao. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, mái tóc đen dài được búi gọn sau gáy, toát lên vẻ dịu dàng, trầm mặc như một mặt hồ không gợn sóng.
Bữa tiệc bắt đầu nóng lên khi men rượu tràn vào huyết quản của những người đàn ông thành đạt và những quý cô sành điệu. Một người bạn cùng lớp năm xưa, giờ đã là giám đốc của một công ty khởi nghiệp, bất ngờ nâng ly hướng về phía Trầm Nhứ. Anh ta cười lớn, giọng nói vang dội át cả tiếng nhạc du dương.
Mọi người nhìn kìa, đại phóng viên Trầm của chúng ta đây rồi. Nhắc mới nhớ, năm đó Trầm Nhứ là nhân vật phong vân của trường mình đấy chứ. Các cậu còn nhớ vụ cá cược chấn động cả khối năm đó không?
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Những ánh mắt tò mò, giễu cợt đổ dồn về phía cô gái đang ngồi lặng lẽ. Một người phụ nữ khác ngồi cạnh đó cũng cười phụ họa, ánh mắt không giấu nổi sự mỉa mai. Làm sao mà quên được? Trầm Nhứ xinh đẹp, dịu dàng thế này mà lại dám đứng giữa sân trường tuyên bố sẽ tán đổ nam thần Chu Hành trong vòng ba tháng. Kết quả thế nào nhỉ? Hình như sau đó Chu thiếu gia ra nước ngoài, còn đại mỹ nhân của chúng ta thì im hơi lặng tiếng.
Trầm Nhứ siết chặt ly nước trái cây trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Cô không đáp lại, chỉ khẽ cúi đầu, để những lọn tóc mai che đi đôi mắt đang dao động. Những lời trêu chọc này cô đã nghe rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nó gắn liền với cái tên đó, trái tim cô vẫn không tự chủ được mà thắt lại. Cô không muốn giải thích rằng vụ cá cược đó chỉ là một tấm khiên bảo vệ, cũng không muốn nói rằng ba tháng đó thực chất đã kéo dài đến cả một đời thanh xuân.
Giữa lúc không khí đang lên đến đỉnh điểm của sự châm chọc, cửa sảnh tiệc bất ngờ mở ra. Một luồng gió lạnh từ hành lang tràn vào, mang theo mùi hương của khói thuốc và gỗ đàn hương nhạt nhòa. Một người đàn ông bước vào, bộ vest đen cắt may thủ công ôm sát thân hình cao lớn, bờ vai rộng và sải chân dài đầy quyền lực. Anh không đeo cà vạt, cổ áo sơ mi mở hờ hai cúc, toát lên vẻ lãng tử, phong trần không thể hòa lẫn với bất kỳ ai.
Đó là Chu Hành.
Sự xuất hiện của anh khiến cả sảnh tiệc rơi vào im lặng trong tích tắc. Người đàn ông vừa trêu chọc Trầm Nhứ vội vàng đứng dậy, thái độ thay đổi 180 độ, cung kính chào hỏi. Anh Hành, cậu đến rồi! Bọn tôi vừa nhắc đến cậu xong. Cậu xem, Trầm Nhứ vẫn đang ở đây này.
Chu Hành không nhìn về phía đám đông đang vây quanh mình, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua những gương mặt giả tạo, cuối cùng dừng lại trên bóng lưng mảnh mai đang hơi run rẩy ở góc bàn. Anh thản nhiên bước tới, lấy một chiếc bật lửa kim loại trong túi quần ra, tiếng "tách" giòn tan vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Anh nhếch môi, nụ cười mang theo chút lạnh lùng và cả sự ngông cuồng của một kẻ thường xuyên đối mặt với tử thần trên đường đua.
Cậu ta nói đúng, tôi không phải người dễ theo đuổi. Chu Hành chậm rãi nhả một ngụm khói, giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên, đủ để tất cả mọi người trong bàn tiệc đều nghe thấy. Nhưng có một điều các cậu sai rồi.
Anh nhìn thẳng vào gáy Trầm Nhứ, ánh mắt như muốn thiêu cháy lớp vỏ bọc bình thản của cô. Cô ấy đã theo đuổi thành công.
Cả bàn tiệc nín thở. Trầm Nhứ cuối cùng cũng không thể ngồi yên, cô chậm rãi quay mặt lại, chạm vào ánh mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ của người đàn ông đã biến mất khỏi cuộc đời cô suốt sáu năm qua.
Chu Hành nhìn cô, nụ cười trên môi càng thêm đậm ý vị cay đắng. Nhưng rồi sau đó, cô ấy lại đá tôi không thương tiếc.
Câu nói ấy rơi xuống như một quả bom, xé tan bầu không khí gượng gạo của buổi tiệc, mở lại vết thương mà Trầm Nhứ đã dày công che đậy suốt bấy lâu nay. Cô hiểu rằng, cuộc tái ngộ này không phải là sự tình cờ, mà là bắt đầu của một cuộc truy đuổi mà cô không còn đường lui nữa.