MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀChương 2

ÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀ

Chương 2

720 từ · ~4 phút đọc

Lời xác nhận của Chu Hành tựa như một gầu nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí đang hầm hập hơi men, khiến những nụ cười giễu cợt trên gương mặt bạn bè cũ đông cứng lại. Sự im lặng bao trùm lấy bàn tiệc, chỉ còn nghe thấy tiếng lạch cạch của chiếc bật lửa kim loại trong tay anh. Trầm Nhứ cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm của người đàn ông đối diện, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm quen thuộc nhưng chỉ thấy một vùng hoang mạc lạnh lẽo.

Chu Hành bước tới, không chút kiêng dè kéo chiếc ghế trống bên cạnh Trầm Nhứ rồi ngồi xuống. Tư thế của anh phóng khoáng, một tay gác lên thành ghế của cô, tạo thành một tư thế như đang ôm trọn lấy cô vào lòng, nhưng hơi thở tỏa ra lại đầy sự áp chế. Những người xung quanh bắt đầu lúng túng, kẻ nhìn trời, người nhìn đất, không ai dám lên tiếng trước thái độ vừa ngông cuồng vừa đầy oán hận của nhị thiếu gia nhà họ Chu.

Một người bạn ngồi đối diện cố gắng phá vỡ sự ngột ngạt bằng một nụ cười gượng gạo, hỏi khẽ rằng có lẽ đó chỉ là chuyện đùa của thời trẻ con. Thế nhưng, Chu Hành chỉ nhếch môi, ánh mắt vẫn dán chặt vào gương mặt trắng bệch của Trầm Nhứ. Anh chậm rãi rót một ly rượu đầy, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn chùm rực rỡ. Anh bảo rằng đùa hay thật thì chỉ người trong cuộc mới rõ, đồng thời nhắc lại việc mình đã từng thảm hại đến mức nào khi bị một cô gái dịu dàng thế này quay lưng ngay khi anh vừa trao trọn niềm tin.

Trầm Nhứ cảm thấy lồng ngực mình đau thắt. Những ngón tay cô siết chặt lấy vạt váy lụa đến mức nhăn nhúm. Cô biết anh hận cô, và anh có quyền làm điều đó. Sáu năm trước, cô đã dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để đẩy anh đi, để anh có thể rời bỏ cái lồng giam của nhà họ Chu mà bay cao trên những đường đua quốc tế. Cô chấp nhận đóng vai kẻ phản diện, chấp nhận bị anh căm ghét, chỉ để đổi lấy sự tự do cho người mình yêu. Nhưng cô không ngờ rằng, sau ngần ấy năm, sự oán hận trong anh không hề phai nhạt mà trái lại, nó kết tinh thành một thứ vũ khí sắc lẹm, trực tiếp đâm vào tim cô giữa chốn đông người.

Trước sự chứng kiến của mọi người, Chu Hành bất ngờ vươn tay, những ngón tay thon dài, hơi thô ráp vì thường xuyên cầm vô lăng đua xe khẽ nâng cằm Trầm Nhứ lên. Anh buộc cô phải đối diện với mình. Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy nhưng lại nặng tựa nghìn cân. Anh hỏi cô rằng nhìn thấy anh quay về, cô có cảm thấy thất vọng không, hay là lại đang toan tính một vụ cá cược mới.

Trầm Nhứ run rẩy, đôi môi mím chặt không thốt nên lời. Cô muốn đứng dậy bỏ chạy khỏi không gian ngột ngạt này, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Đúng lúc ấy, tiếng MC vang lên mời khách mời danh dự lên sân khấu phát biểu. Chu Hành là đại diện cho phía nhà tài trợ lớn nhất của buổi tiệc, anh buộc phải rời khỏi bàn. Trước khi đứng dậy, anh cúi sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi vương mùi rượu vang nhạt nhòa khiến cô rùng mình.

Chu Hành thì thầm rằng Trầm Nhứ nên chuẩn bị tâm lý, vì món nợ năm xưa anh sẽ đòi lại từng chút một, bắt đầu từ tối nay. Anh hiên ngang bước lên bục cao dưới sự ngưỡng mộ của bao người, để lại một mình cô giữa những ánh mắt soi mói và xì xào của bạn cũ. Trầm Nhứ biết, Thượng Hải vốn rộng lớn, nhưng từ giây phút này, cô sẽ chẳng còn nơi nào để trốn chạy khỏi tầm mắt của anh nữa.