MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀChương 3

ÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀ

Chương 3

816 từ · ~5 phút đọc

Trầm Nhứ không đợi đến khi Chu Hành kết thúc bài phát biểu trên sân khấu. Cô lợi dụng lúc sự chú ý của toàn bộ sảnh tiệc đổ dồn về phía người đàn ông rực rỡ dưới ánh đèn kia để lặng lẽ xách túi rời khỏi vị trí. Bước chân cô dồn dập, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch tạo ra những tiếng vang khô khốc như nhịp tim đang hỗn loạn trong lồng ngực. Cô cần không khí, cần bóng tối, cần bất cứ thứ gì có thể giúp cô thoát khỏi sự bủa vây của ký ức và thực tại tàn khốc.

Thế nhưng, khi vừa bước vào hành lang vắng lặng dẫn lối ra phía bãi đậu xe, một bóng người cao lớn đã từ phía sau vượt lên, chắn ngang tầm mắt của cô. Chưa kịp để Trầm Nhứ thốt lên lời nào, một bàn tay rắn chắc đã nắm lấy cổ tay cô, thô bạo nhưng cũng đầy kiềm chế, kéo mạnh cô vào một góc tối khuất sau những cột trụ điêu khắc cầu kỳ.

Trầm Nhứ bị ép sát vào bức tường lạnh lẽo, tấm lưng mỏng manh của cô va chạm với mặt đá cứng nhắc khiến cô khẽ nhíu mày vì đau. Trước mắt cô không còn là ánh đèn sân khấu hào nhoáng, mà chỉ có hơi thở nồng đậm mùi thuốc lá và sự áp chế đến nghẹt thở tỏa ra từ người đàn ông đang sừng sững trước mặt. Chu Hành dùng một tay chống lên tường ngay sát bên tai cô, tay còn lại siết chặt lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên để đối diện với ánh mắt rực lửa của anh.

Trong bóng tối mập mờ, gương mặt của Chu Hành càng thêm phần phong trần và góc cạnh. Đôi mắt anh đen thẳm, chứa đựng sự giằng xé giữa hận thù và một thứ khao khát không thể gọi tên. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của Trầm Nhứ, như muốn xuyên qua lớp vỏ bọc dịu dàng ấy để nhìn thấu trái tim đã từng tàn nhẫn với mình sáu năm về trước.

Chu Hành bật cười, âm thanh trầm thấp vang lên trong không gian chật hẹp, đầy mỉa mai. Anh hỏi cô rằng tại sao lại trốn chạy nhanh như thế, chẳng lẽ đại phóng viên Trầm lừng lẫy lại sợ phải đối mặt với một kẻ thất bại từng bị cô đá đi như một món đồ chơi cũ hay sao. Tiếng hít thở của Trầm Nhứ trở nên dồn dập, cô cố gắng quay mặt đi để tránh né sự tiếp xúc quá gần gũi này nhưng bàn tay anh lại càng siết chặt hơn, ép cô phải nhìn thẳng vào sự thật.

Trầm Nhứ khẽ run rẩy, giọng nói vốn dĩ thanh tao giờ đây lại nghẹn ngào trong cổ họng. Cô gọi tên anh, một tiếng "Chu Hành" đầy run rẩy mà bấy lâu nay cô chỉ dám gọi trong những cơn mơ. Cô bảo anh hãy buông tay, vì tất cả đã là chuyện của quá khứ.

Nhưng câu nói ấy chỉ càng khiến cơn giận trong lòng Chu Hành bùng phát. Anh cúi thấp người xuống, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau, hơi nóng từ hơi thở của anh phả lên làn da xanh xao của cô. Anh gằn từng chữ, nhắc cho cô nhớ rằng quá khứ của cô có thể đã kết thúc, nhưng với anh, nó chỉ mới bắt đầu từ ngày anh trở về. Anh muốn nhìn thật kỹ khuôn mặt dịu dàng này, khuôn mặt đã từng thề non hẹn biển rồi lại dùng những lời lẽ bạc bẽo nhất để cắt đứt mọi hy vọng của anh.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ phía xa, Trầm Nhứ nhìn thấy trong đáy mắt anh không chỉ có sự căm phẫn, mà còn có cả một nỗi đau âm ỉ chưa bao giờ được chữa lành. Trái tim cô vốn đã đầy rẫy vết sẹo giờ đây lại rỉ máu. Cô không thể nói ra sự thật, cũng không thể cầu xin sự tha thứ. Sự im lặng của cô vào lúc này lại càng giống như một sự thừa nhận cho sự vô tình năm ấy, khiến khoảng cách giữa hai người dù gần trong gang tấc nhưng lại xa tựa nghìn trùng.

Chu Hành nhìn cô hồi lâu, cuối cùng anh buông tay ra, nhưng không phải để cô đi, mà là để lùi lại một bước, dùng ánh mắt như một người thợ săn đang nhìn con mồi đã vào tròng. Anh bảo cô cứ việc chạy, nhưng anh sẽ khiến cô phải tự nguyện quay lại tìm anh, giống như cái cách cô đã bước vào cuộc đời anh sáu năm trước.