Sáng hôm sau, Thượng Hải đổ cơn mưa rào đầu mùa, bầu trời xám xịt như tâm trạng của Trầm Nhứ. Cô đến tòa soạn trong tình trạng thiếu ngủ, quầng thâm nhạt màu dưới mắt dù đã được che phủ bởi một lớp phấn mỏng nhưng vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Trầm Nhứ vừa đặt túi xách xuống bàn làm việc thì tổng biên tập đã ló đầu ra khỏi phòng, gọi tên cô với vẻ mặt đầy phấn khích.
Bên trong phòng họp nhỏ sực mùi cà phê, tổng biên tập đẩy một bản kế hoạch dày cộp về phía cô. Ông ta hào hứng nói rằng đây là cơ hội ngàn năm có một để tòa soạn tăng vọt chỉ số tiếp cận. Nhân vật chính không ai khác chính là Chu Hành – tay đua xe công thức một vừa tuyên bố giải nghệ ở đỉnh cao sự nghiệp để trở về Trung Quốc tiếp quản đội đua của gia tộc. Điều đặc biệt là từ trước đến nay, Chu Hành cực kỳ bài xích giới truyền thông, nhưng lần này anh ta lại đích thân chỉ định người phỏng vấn.
Ngón tay Trầm Nhứ khựng lại trên trang giấy in ảnh của Chu Hành. Trong tấm hình, anh đang đội mũ bảo hiểm, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng về phía ống kính, đầy vẻ ngạo nghễ và thách thức. Tổng biên tập không nhận ra sự bất thường, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt rằng phía Chu Hành yêu cầu một phóng viên có phong cách dịu dàng, điềm tĩnh để khai thác những góc khuất nội tâm, và người đó không ai khác chính là cô.
Trầm Nhứ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô biết rõ đây không phải là một sự tình cờ hay sự tín nhiệm nghề nghiệp đơn thuần. Đây là cái bẫy mà Chu Hành đã giăng sẵn, một lời mời gọi đầy tính cưỡng ép mà cô không thể từ chối trên phương diện công việc. Cô cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể, đề đạt rằng mình hiện đang phụ trách mảng đời sống, có lẽ không phù hợp với một nhân vật tầm cỡ trong giới thể thao tốc độ như Chu tiên sinh.
Tuy nhiên, tổng biên tập ngay lập tức gạt đi, ông cho biết hợp đồng tài trợ của nhà họ Chu cho chuyên mục mới của tòa soạn phụ thuộc hoàn toàn vào loạt bài phỏng vấn này. Trầm Nhứ hiểu rằng mình đã không còn đường lui. Nếu cô từ chối, không chỉ công việc của cô gặp rắc rối mà cả những đồng nghiệp khác cũng sẽ bị liên lụy.
Bước ra khỏi phòng họp, Trầm Nhứ đứng thẫn thờ bên cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Sáu năm qua, cô đã cố gắng xây dựng một cuộc sống bình lặng, không sóng gió, cố gắng chôn vùi hình bóng người đàn ông ấy vào một góc khuất nhất của trái tim. Nhưng hóa ra, mọi sự chạy trốn của cô đều trở nên vô nghĩa khi anh quyết định đối đầu trực diện.
Trong email gửi đến từ trợ lý của Chu Hành ngay sau đó, địa điểm phỏng vấn đầu tiên không phải là văn phòng tập đoàn hay một quán cà phê sang trọng, mà là trường đua quốc tế Thượng Hải vào lúc hoàng hôn. Kèm theo đó là một dòng ghi chú ngắn gọn nhưng đầy tính chiếm hữu: "Yêu cầu phóng viên Trầm Nhứ có mặt đúng giờ, tôi không thích những người thất hứa."
Trầm Nhứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trái tim khẽ run lên. Cô biết, cuộc phỏng vấn này sẽ không chỉ đơn thuần là những câu hỏi và câu trả lời về sự nghiệp, mà là một cuộc thẩm vấn về những vết thương chưa lành, về lý do tại sao năm ấy cô lại nhẫn tâm đẩy anh vào hố sâu vạn trượng. Chu Hành đang dùng chính cách thức của một tay đua chuyên nghiệp để bao vây cô: tốc độ, quyết liệt và không để lại bất kỳ lối thoát nào.