Trầm Nhứ đứng trước cổng trường đua quốc tế Thượng Hải khi mặt trời đã bắt đầu khuất dạng phía sau những dãy khán đài khổng lồ. Gió từ đường đua thổi thốc tới, mang theo mùi cao su cháy đặc trưng và tiếng động cơ gầm rú vang vọng từ phía xa. Cô siết chặt chiếc máy ghi âm trong túi xách, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim trước khi bước vào khu vực kỹ thuật của đội đua nhà họ Chu.
Tại khu vực pit-stop, Chu Hành đang đứng giữa một nhóm kỹ sư nước ngoài. Anh không mặc vest như đêm qua mà khoác lên mình bộ đồ bảo hộ đua xe chuyên dụng màu đen đỏ, chiếc mũ bảo hiểm đặt hờ trên nắp ca-pô của một con quái vật bằng thép lấp lánh. Dưới ánh đèn cao áp, vẻ phong trần và sự ngông cuồng của anh càng hiện rõ, khiến những người xung quanh không tự chủ được mà giữ một khoảng cách tôn nghiêm.
Khi thấy bóng dáng mảnh mai của Trầm Nhứ xuất hiện, Chu Hành ngừng cuộc thảo luận. Anh không bước tới chào hỏi, chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nheo lại đầy vẻ dò xét. Trầm Nhứ tiến lại gần, cố gắng giữ giọng nói chuyên nghiệp nhất có thể, chào anh và đề nghị tìm một văn phòng yên tĩnh để bắt đầu buổi phỏng vấn như kế hoạch.
Chu Hành nhếch môi cười nhạt, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. Anh thong thả tháo đôi găng tay, ném lên bàn kỹ thuật rồi tiến lại gần cô. Anh bảo rằng ở đây không có văn phòng, cũng không có sự yên tĩnh nào cả. Nếu muốn hiểu về một tay đua, cô phải ở nơi anh ta thuộc về, chứ không phải ngồi trong phòng máy lạnh và lật những trang kịch bản có sẵn.
Trầm Nhứ nhìn xung quanh, sự ồn ào của máy móc và tiếng thợ kỹ thuật khiến cô cảm thấy lúng túng. Cô nhẹ giọng thuyết phục rằng điều kiện hiện tại không phù hợp để ghi âm, nhưng Chu Hành hoàn toàn ngó lơ lời cô nói. Anh bất ngờ túm lấy cổ tay cô, kéo cô đi về phía chiếc xe đua hai chỗ ngồi đang nổ máy chờ sẵn ở lối ra.
Mọi người xung quanh đều tò mò nhìn theo, nhưng không ai dám can thiệp vào hành động của nhị thiếu gia. Trầm Nhứ hốt hoảng chống cự, nói rằng mình đến đây để làm việc chứ không phải để chơi trò mạo hiểm. Chu Hành dừng bước, quay lại nhìn cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được sự cố chấp trong đôi mắt anh. Anh bảo rằng đây chính là công việc, nếu cô không dám ngồi lên xe của anh, thì cô vĩnh viễn không thể viết được một chữ nào chân thực về anh.
Nói rồi, anh không để cô kịp phản ứng, trực tiếp ấn cô vào ghế phụ và tự tay thắt dây an toàn đa điểm một cách dứt khoát. Cảm giác bị trói buộc bởi những lớp dây đai khiến Trầm Nhứ cảm thấy khó thở, nhưng sự áp bách từ chính người đàn ông đang cúi người sát bên cạnh cô còn đáng sợ hơn gấp bội. Chu Hành nhìn cô một giây cuối cùng trước khi đội mũ bảo hiểm, giọng nói qua lớp kính chắn vang lên trầm đục rằng sáu năm trước cô đã đá anh đi một cách rất dứt khoát, vậy thì chút tốc độ này có là gì.
Tiếng động cơ gầm lên như một con thú dữ bị đánh thức, chiếc xe lao vút đi trong sự kinh hoàng của Trầm Nhứ. Thế giới trước mắt cô bỗng chốc chỉ còn là những dải màu mờ ảo và tiếng gió rít gào bên tai. Chu Hành đang dùng tốc độ điên cuồng để trả thù sự dịu dàng của cô, dùng sự nguy hiểm để ép cô phải bộc lộ bản ngã thực sự của mình sau lớp mặt nạ phóng viên trầm tĩnh ấy.