Chiếc xe đua phanh gấp ở vạch đích, để lại những vệt khói xám xịt và mùi lốp xe cháy nồng nặc trong không khí. Trầm Nhứ bước xuống xe, gương mặt không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy đến mức suýt chút nữa là ngã quỵ nếu không kịp vịn vào cánh cửa xe lạnh ngắt. Chu Hành tháo mũ bảo hiểm, mái tóc anh đẫm mồ hôi, ánh mắt sắc lẹm ban đầu dần dịu đi khi nhìn thấy vẻ nhợt nhạt của cô. Anh định nói điều gì đó mỉa mai, nhưng một giọt nước lạnh buốt bất ngờ rơi xuống trán anh, rồi hai giọt, ba giọt.
Trận mưa rào Thượng Hải đổ xuống không hề báo trước, nhanh và dữ dội như chính tính cách của Chu Hành.
Các nhân viên kỹ thuật vội vàng thu dọn thiết bị vào hầm trú, tiếng hô hoán vang lên khắp nơi. Giữa màn mưa trắng xóa đang dần bao phủ lấy đường đua, Trầm Nhứ run cầm cập vì chiếc váy mỏng đã thấm nước, ôm sát vào cơ thể mảnh mai. Đúng lúc Chu Hành định cởi áo khoác ngoài đưa cho cô, anh bỗng khựng lại.
Trầm Nhứ lảo đảo đi tới phía chiếc ô che nắng lớn mà một nhân viên vừa bỏ lại bên đường pit. Cô dùng hết sức bình sinh nâng cán ô nặng nề lên, rồi thay vì che cho mình, cô lại vô thức bước về phía Chu Hành, giơ cao chiếc ô để che chắn cho anh và chiếc xe đua đắt đỏ – thứ mà cô biết anh trân trọng nhất.
Hình ảnh đó giống như một thước phim quay chậm, xuyên qua màn mưa dày đặc và sáu năm thời gian, đâm thẳng vào lồng ngực Chu Hành.
Anh đứng sững người, mặc cho nước mưa bắn vào gấu quần. Trong trí nhớ của anh, năm đó tại sân trường cấp ba, cũng có một cơn mưa lớn như thế này. Khi đó, anh vừa bị bố tát một cái nảy lửa trước mặt bạn bè, đứng cô độc giữa sân trường như một con thú bị thương. Chính Trầm Nhứ đã xuất hiện, cũng với dáng vẻ dịu dàng và trầm lặng này, cầm chiếc ô xanh nhạt che cho anh, che đi cả sự thảm hại và nỗi đau của anh.
Giờ đây, vẫn là cô, vẫn là đôi mắt đượm buồn và đôi bàn tay nhỏ bé ấy đang cố gắng bảo vệ anh trước sự giận dữ của thiên nhiên. Chu Hành cảm thấy một sự rung động mãnh liệt nơi trái tim vốn đã chai sạn. Sự căm hận anh hằng nuôi dưỡng bỗng chốc rạn nứt trước sự dịu dàng không đổi của người phụ nữ này.
Trầm Nhứ bị lạnh đến mức hàm răng đánh vào nhau lập cập, nhưng cô vẫn cố giữ cán ô thật vững. Cô nhìn anh, giọng nói gần như bị tiếng mưa át mất, bảo anh mau vào trong kẻo bị cảm lạnh, vì ngày mai anh còn có buổi tập huấn quan trọng. Chu Hành nhìn cô gái trước mắt, người vừa bị anh dọa cho khiếp vía trên đường đua nhưng giờ lại chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh.
Anh bước tới một bước, tước lấy chiếc ô từ tay cô rồi vứt nó sang một bên. Trầm Nhứ hốt hoảng chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo mạnh vào lòng. Chu Hành ôm cô thật chặt, như muốn dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho cơ thể đang lạnh giá kia, cũng như để giữ chặt lấy chút hơi ấm cuối cùng của quá khứ. Trong tiếng mưa gầm rú, cô nghe thấy tiếng trái tim anh đập dồn dập, mãnh liệt và đầy bối rối. Sự dao động trong lòng người đàn ông kiêu ngạo này đã lộ rõ, chỉ bằng một hành động quan tâm nhỏ nhoi nhưng mang theo cả bầu trời kỷ niệm của cô.