Cơn mưa tầm tã khiến buổi phỏng vấn buộc phải tạm dừng. Chu Hành đưa Trầm Nhứ về văn phòng riêng của anh trong khu phức hợp trường đua để cô sấy khô quần áo. Tuy nhiên, sự yên bình ngắn ngủi ấy bị phá vỡ bởi sự xuất hiện đột ngột của một đoàn người mặc vest đen sang trọng, dẫn đầu là Chu lão gia – người đứng đầu gia tộc họ Chu, một người đàn ông mang khí thế áp đảo và đôi mắt chứa đầy sự tính toán.
Trầm Nhứ đứng khựng lại trong góc phòng khi thấy bố của Chu Hành bước vào. Sáu năm qua, gương mặt này vẫn là cơn ác mộng ám ảnh cô, là người đã dùng quyền lực để bóp nghẹt tình yêu của cô và anh. Sự hiện diện của cô khiến ông ta nheo mắt đầy vẻ khinh miệt, nhưng mục tiêu chính của ông hôm nay là đứa con trai ngỗ ngược đang đứng chắn trước mặt cô.
Chu lão gia không vòng vo, ông ném một bản báo cáo tài chính lên bàn, yêu cầu Chu Hành chấm dứt ngay trò chơi đua xe vô bổ này để chính thức tiếp quản vị trí giám đốc điều hành của tập đoàn. Ông ta nhấn mạnh rằng sự kiên nhẫn của gia tộc đã chạm đến giới hạn, và việc anh mang cái danh tay đua giải nghệ về nước là để thực hiện nghĩa vụ, chứ không phải để tiếp tục lông bông với những kẻ không cùng đẳng cấp.
Chu Hành nhếch môi, nụ cười mang theo sự châm biếm sâu cay. Anh thản nhiên thắp một điếu thuốc, làn khói trắng bay lơ lửng giữa hai người đàn ông có chung dòng máu nhưng lại như hai kẻ thù truyền kiếp. Anh thẳng thừng từ chối, khẳng định rằng cuộc đời anh không còn thuộc về sự sắp đặt của họ Chu kể từ ngày ông ta đuổi mẹ anh ra khỏi nhà. Anh trở về là để gầy dựng đội đua của riêng mình, không phải để làm một con rối ngồi trong văn phòng kính.
Cuộc tranh cãi trở nên kịch liệt. Chu lão gia tức giận đập bàn, đe dọa sẽ cắt đứt mọi nguồn tài trợ cho trường đua và phong tỏa toàn bộ tài sản nếu anh không phục tùng. Ông ta còn không quên liếc nhìn về phía Trầm Nhứ, bóng gió rằng nếu anh vẫn tiếp tục dây dưa với những "phiền phức" cũ, ông ta sẽ không ngại dùng những biện pháp mạnh tay hơn cả sáu năm trước.
Trầm Nhứ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cô nhìn thấy đôi bàn tay Chu Hành siết chặt đến mức nổi gân xanh, nhưng anh vẫn đứng vững như một ngọn núi, che chắn hoàn toàn tầm mắt của bố mình khỏi cô. Anh tuyên bố rằng mình không còn là cậu thiếu niên của sáu năm trước để ông ta có thể tùy ý uy hiếp.
Khi đoàn người của nhà họ Chu rời đi trong sự giận dữ, căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Chu Hành đứng lặng bên cửa sổ, bóng lưng anh cao lớn nhưng lại toát lên vẻ đơn độc đến lạ thường. Trầm Nhứ tiến lại gần, định nói một lời an ủi nhưng lại thấy mình không đủ tư cách. Cô nhận ra rằng, dù sáu năm đã trôi qua, Chu Hành vẫn đang phải chiến đấu với bóng tối của gia đình để giữ lấy tự do, và cô – một lần nữa – lại trở thành điểm yếu mà người khác có thể nhắm vào để làm tổn thương anh.