Tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian tĩnh lặng của khu phức hợp trường đua ngay khi bóng dáng của đoàn người nhà họ Chu vừa khuất dạng. Chu Hành không nói với Trầm Nhứ một lời nào, anh vớ lấy chìa khóa của chiếc xe thể thao màu xám tro rồi lao thẳng ra ngoài màn mưa vẫn còn lất phất. Trầm Nhứ đứng ở sảnh, nhìn theo vệt đèn hậu đỏ rực biến mất sau khúc cua với một tốc độ kinh hoàng, tim cô như thắt lại.
Cô biết rõ Chu Hành. Khi đối mặt với áp lực tột cùng từ gia đình, anh luôn chọn cách đối đầu với cái chết để cảm thấy mình còn đang sống. Không kịp suy nghĩ nhiều, Trầm Nhứ chạy ra bãi đỗ xe, lấy chiếc xe nhỏ của mình đuổi theo hướng đường cao tốc ven biển.
Sau gần nửa giờ đồng hồ truy đuổi trong vô vọng, cô bắt gặp chiếc xe của anh đang đỗ chênh vênh bên rìa vách đá ven biển, nơi những con sóng bạc đầu đang gào thét đập vào ghềnh đá. Chu Hành đứng tựa lưng vào mui xe, người ướt sũng, điếu thuốc trên môi đã tắt ngấm từ lâu. Khi thấy Trầm Nhứ bước xuống xe với bộ dạng hớt hải, ánh mắt anh lóe lên một tia chán ghét và mệt mỏi.
Trầm Nhứ chạy lại gần, giọng nói run rẩy vì lo lắng xen lẫn giận dữ. Cô hỏi anh có điên không khi phóng xe với tốc độ đó trong thời tiết này, và liệu anh có từng nghĩ đến hậu quả nếu xảy ra tai nạn hay không. Cô muốn tiến tới nắm lấy tay anh, nhưng Chu Hành đã thô bạo gạt ra.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, ném điếu thuốc xuống đất rồi tiến sát lại gần, dồn cô vào thành xe. Anh gằn giọng hỏi cô lấy tư cách gì mà quản anh. Là tư cách của một người bạn học cũ, hay tư cách của một người phóng viên đang thèm khát tin tức nóng hổi. Anh mắng cô rằng đừng dùng cái vẻ mặt dịu dàng, quan tâm đó để lừa dối anh thêm một lần nào nữa, vì chính sự dịu dàng đó sáu năm trước đã khiến anh suýt mất mạng ở Anh.
Những lời mắng nhiếc của Chu Hành như những nhát dao đâm vào lòng Trầm Nhứ. Anh bảo cô hãy cút đi, hãy biến khỏi tầm mắt anh cùng với cái lòng thương hại rẻ mạt đó. Anh không cần một người phụ nữ đã từng vứt bỏ mình đứng đây để giảng giải về đạo đức hay sự an toàn.
Trầm Nhứ đứng lặng người, nước mắt không kìm được mà trào ra, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn sót lại trên gò má. Cô không tranh cãi, không giải thích, chỉ đứng đó chịu đựng cơn thịnh nộ của anh. Sự im lặng của cô càng khiến Chu Hành điên tiết hơn, anh đấm mạnh vào mui xe, âm thanh khô khốc vang lên giữa tiếng sóng biển rì rào. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều hiểu rằng, vết thương của quá khứ vẫn còn quá sâu, và mỗi lần chạm vào chỉ khiến cả hai thêm đau đớn chứ không thể lập tức chữa lành.