Sau đêm tranh cãi bên vách đá, một tuần liền Chu Hành không xuất hiện. Anh cắt đứt mọi liên lạc với tòa soạn, khiến dự án phỏng vấn của Trầm Nhứ rơi vào tình trạng đóng băng. Tuy nhiên, thay vì sự im lặng đó, tên của anh lại xuất hiện dày đặc trên các mặt báo giải trí với tiêu đề: "Tay đua đào hoa Chu Hành tay trong tay cùng đại minh tinh Lâm Vy tại buổi tiệc tối thượng lưu".
Trầm Nhứ nhận được lời mời tham dự buổi tiệc đó với tư cách phóng viên đưa tin đời sống. Cô đứng ở góc khán đài, nhìn thấy Chu Hành bước vào từ cửa chính. Anh vẫn phong trần như thế, nhưng hôm nay lại khoác lên mình bộ vest nhung đỏ rượu vang đầy kiêu ngạo. Bên cạnh anh, Lâm Vy trong chiếc váy đuôi cá lộng lẫy, bàn tay nhỏ nhắn của cô ta nép vào cánh tay anh một cách đầy tình tứ.
Chu Hành đi qua đám đông, ánh mắt lướt nhanh như một thợ săn và dừng lại ngay vị trí của Trầm Nhứ. Anh cố ý chậm bước lại, nghiêng đầu thì thầm điều gì đó vào tai Lâm Vy khiến cô ta khẽ cười thẹn thùng. Những ánh đèn flash nháy lên liên tục, ghi lại khoảnh khắc "tình tứ" của cặp đôi trai tài gái sắc. Chu Hành dùng khóe mắt để quan sát phản ứng của Trầm Nhứ, anh mong chờ thấy được một chút ghen tuông, một chút đau khổ hay ít nhất là sự bối rối trên khuôn mặt dịu dàng ấy.
Thế nhưng, Trầm Nhứ chỉ lẳng lặng lấy sổ tay ra, ghi chép lại những chi tiết cần thiết cho bài báo một cách chuyên nghiệp. Cô nhìn anh và Lâm Vy với ánh mắt phẳng lặng như nước hồ mùa thu, không một chút gợn sóng. Khi hai người đi ngang qua cô, Trầm Nhứ thậm chí còn hơi cúi đầu chào lịch sự, rồi tiếp tục trao đổi công việc với một đồng nghiệp nam bên cạnh.
Sự bình thản đến cực điểm của cô như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Chu Hành. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại vì tức giận. Hóa ra, sau ngần ấy năm, anh vẫn là kẻ duy nhất bị mắc kẹt trong quá khứ, còn cô lại có thể thản nhiên coi anh như một đối tượng phỏng vấn không hơn không kém.
Lâm Vy nũng nịu muốn anh đưa đi lấy rượu, nhưng Chu Hành bất ngờ buông tay cô ta ra, ánh mắt vẩn đục vì nộ khí. Anh không thể chịu đựng được vẻ mặt "không liên quan" của Trầm Nhứ. Trong đầu anh hiện lên một ý nghĩ điên rồ: nếu cô muốn làm một phóng viên chuyên nghiệp đến thế, anh sẽ cho cô thấy thế nào là sự tàn nhẫn của một ngôi sao. Anh đột ngột quay lại, đi thẳng về phía Trầm Nhứ giữa bao ánh nhìn kinh ngạc, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang dồn nén một cơn bão sắp sửa bùng nổ.