MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀChương 10

ÁNH TRĂNG KHÔNG QUÊN LỐI VỀ

Chương 10

600 từ · ~3 phút đọc

Sự kiên cường cuối cùng của Trầm Nhứ đổ sụp ngay khi cô bước chân ra khỏi sảnh tiệc lộng lẫy. Dưới ánh đèn đường mờ ảo của Thượng Hải, bóng dáng mảnh mai ấy lảo đảo rồi lịm dần bên trạm chờ xe buýt. Cơn sốt cao sau đêm dầm mưa ở trường đua kết hợp với những đợt công kích tâm lý liên tiếp đã khiến cơ thể vốn dĩ yếu ớt của cô hoàn toàn kiệt quệ. Chứng trầm cảm nhẹ mà cô đã dày công điều trị suốt nhiều năm qua lại có dấu hiệu trỗi dậy, nhấn chìm cô vào một vùng tối không đáy.

Khi Trầm Nhứ tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng bệnh VIP yên tĩnh, mùi tinh dầu đàn hương thoang thoảng dịu nhẹ thay vì mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Đầu cô đau nhức, ký ức về buổi tiệc tối qua chỉ còn là những mảnh vụn nhòe mờ. Cô định ngồi dậy thì phát hiện trên bàn cạnh giường có một bát cháo hạt sen vẫn còn bốc khói nghi ngút và những lọ thuốc được bóc sẵn theo liều lượng.

Bên cạnh gối nằm của cô là chiếc túi xách cá nhân. Trầm Nhứ run rẩy mở túi, thấy những vỉ thuốc an thần và đơn thuốc điều trị tâm lý của mình đã bị ai đó lôi ra xem xét. Cô bàng hoàng, tim đập loạn nhịp. Bí mật mà cô cố gắng che giấu nhất, nỗi đau mà cô không muốn Chu Hành nhìn thấy, dường như đã bị phơi bày.

Ở phía bên kia tấm cửa kính một chiều của phòng bệnh, Chu Hành đứng lặng yên trong hành lang tối. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì thức trắng đêm, trên tay vẫn còn vương mùi thuốc lá. Anh đã tự tay bế cô vào viện, đã lặng người đi khi bác sĩ thông báo cô bị suy nhược cơ thể trầm trọng và có dấu hiệu bất ổn về tâm lý kéo dài. Đặc biệt, khi nhìn thấy những loại thuốc đặc trị trầm cảm trong túi cô, cơn giận dữ vì bị cô "ngó lơ" ở buổi tiệc hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi tột cùng.

Anh không dám vào trong. Anh sợ rằng sự hiện diện của mình, sự phong trần và thô bạo của anh sẽ lại là ngòi nổ khiến cô tổn thương thêm lần nữa. Chu Hành cứ thế đứng đó, cách một bức tường nhưng lại như cách cả một đại dương. Anh dùng quyền lực của mình để điều động những bác sĩ giỏi nhất, dặn dò y tá chăm sóc cô từng chút một, thậm chí còn âm thầm mua lại tòa soạn nơi cô làm việc chỉ để đảm bảo cô không bị áp lực doanh số thêm nữa.

Trầm Nhứ ăn xong bát cháo, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc trong hương vị ấy – giống hệt bát cháo anh từng nấu cho cô hồi còn đi học. Cô nhìn ra cửa, chỉ thấy một bóng lưng cao lớn lướt qua thật nhanh. Cô khẽ mỉm cười xót xa, biết rằng anh vẫn ở đây, vẫn dùng cách thức vụng về và kiêu ngạo nhất để bảo vệ cô. Cuộc chiến giữa họ giờ đây không còn là sự hận thù, mà là sự dằn vặt giữa hai trái tim đều đã mang đầy vết xước, khao khát được ôm lấy nhau nhưng lại sợ làm đau đối phương bằng những mảnh gai nhọn của chính mình.