MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 1: Đêm trăng thành phố N và món quà của định mệnh

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 1: Đêm trăng thành phố N và món quà của định mệnh

1,167 từ · ~6 phút đọc

Thành phố N vào những năm đó chưa có những tòa nhà cao tầng chọc trời, cũng chẳng có tiếng còi xe inh ỏi suốt ngày đêm. Nơi đây mang một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính với những con đường lát gạch xám và những hàng cây long não tỏa hương thơm dịu nhẹ. Đặc biệt là vào mùa thu, thành phố N như được phủ một lớp sương mỏng lãng mạn, và ánh trăng ở đây dường như cũng sáng hơn bất cứ nơi nào khác.

Tại khu biệt thự liền kề dành cho giới tri thức, nhà họ Thẩm và nhà họ Cố nằm sát vách nhau, ngăn cách bởi một hàng rào gỗ thấp phủ đầy hoa sử quân tử. Hai gia đình vốn là bạn tâm giao, thân thiết đến mức chỉ cần một nhà có chuyện, nhà kia cũng đứng ngồi không yên.

Tối hôm đó, không khí ở nhà họ Thẩm có chút xao động. Bà Lâm Thư vừa nhận được điện thoại từ bệnh viện, vội vàng thay quần áo rồi bảo chồng:

"Lão Thẩm, Thanh Vy chuyển dạ rồi, bác sĩ nói đã vào phòng sinh. Chúng ta phải sang bệnh viện xem sao, một mình lão Cố ở đó chắc đang cuống quýt lên rồi."

Thẩm Trạch Ngôn – khi ấy mới là một cậu bé năm tuổi – đang ngồi trên bàn học, tay cầm cây bút chì vẽ những hình khối ngay ngắn. Cậu bé nghe thấy tiếng mẹ nói, đôi mắt đen láy khẽ chớp động nhưng vẫn không rời khỏi trang giấy.

"Ngôn Ngôn, tối nay con ở nhà với bà vú nhé. Ba mẹ vào bệnh viện xem em bé nhà cô Thanh Vy chào đời." Lâm Thư cúi xuống hôn lên trán con trai, dặn dò thêm vài câu rồi vội vã cùng chồng rời đi.

Trạch Ngôn buông bút, cậu bước ra phía ban công. Từ đây, cậu có thể nhìn sang cửa sổ phòng ngủ của nhà họ Cố – nơi mới vài ngày trước cô Thanh Vy còn ngồi đan áo len cho em bé. Cậu biết mẹ nữ chính sắp sinh, nhưng cảm giác về một "đứa trẻ" trong đầu óc một đứa trẻ năm tuổi vẫn còn khá mơ hồ. Cậu chỉ cảm thấy đêm nay, vầng trăng trên bầu trời thành phố N tròn một cách lạ kỳ, ánh sáng của nó bạc trắng, len lỏi qua từng kẽ lá, bao trùm lên không gian một sự tĩnh mịch đầy mong chờ.

Sáng hôm sau, khi Trạch Ngôn vừa thức dậy, cậu đã thấy ba mẹ mình trở về với gương mặt rạng rỡ, dù có chút mệt mỏi vì thức đêm.

"Ngôn Ngôn, con có em gái rồi nhé!" Lâm Thư vừa tháo khăn quàng cổ vừa cười nói. "Một bé gái rất xinh xắn, đặt tên là Cố Hiểu Ý. Chú Cố của con vui đến phát khóc lên được."

Trạch Ngôn khẽ gật đầu, môi mấp máy lặp lại cái tên: "Cố... Hiểu Ý."

Cái tên này nghe thật êm tai, giống như tiếng gió thổi qua những cánh hoa sử quân tử trước sân nhà. Tuy nhiên, cậu vẫn chưa được gặp em ngay. Mẹ cậu bảo rằng em bé và cô Thanh Vy cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày.

Trong ba ngày tiếp theo, Trạch Ngôn dường như có một thói quen mới. Cứ đi học về, cậu lại đứng bên hàng rào gỗ, nhìn vào căn nhà trống trải bên cạnh. Cậu không biết "Hiểu Ý" trông như thế nào, chỉ biết rằng kể từ khi cái tên đó xuất hiện, ba mẹ cậu nhắc về nó với một sự nâng niu đặc biệt.

Đến ngày thứ tư, một chiếc xe taxi đỗ trước cổng nhà họ Cố.

Trạch Ngôn đang ngồi đọc sách dưới tán cây long não trong sân, ngay lập tức đứng dậy. Cậu thấy chú Cố Hải cẩn thận mở cửa xe, đỡ cô Thanh Vy xuống, và trên tay cô là một bọc vải màu hồng phấn được che chắn rất kỹ.

"Ngôn Ngôn, em về rồi này!" Lâm Thư từ trong nhà chạy ra, nắm tay con trai dắt sang nhà hàng xóm.

Bước vào phòng khách nhà họ Cố, mùi tinh dầu cam sả nhẹ nhàng lan tỏa. Cô Thanh Vy nằm nghỉ trên sofa, còn chiếc nôi gỗ nhỏ đã được đặt sẵn ở giữa phòng.

"Đến đây, Trạch Ngôn." Chú Cố Hải vẫy tay gọi cậu. "Đến xem em gái của con này."

Trạch Ngôn chậm rãi bước tới, nhịp tim của cậu bé năm tuổi bỗng nhiên đập nhanh hơn bình thường một chút. Cậu đứng bên cạnh nôi, hơi kiễng chân để nhìn vào bên trong.

Đó là lần đầu tiên Thẩm Trạch Ngôn chính thức nhìn thấy Cố Hiểu Ý.

Bé gái nhỏ xíu, làn da đã bắt đầu hồng hào hơn so với lúc mới sinh, đôi môi nhỏ như cánh hoa đào khẽ mấp máy. Cô bé đang ngủ say, đôi hàng mi dài và cong vút in bóng lên gò má bầu bĩnh. Ánh nắng chiều từ cửa sổ hắt vào, phủ lên người đứa trẻ một lớp hào quang dịu ngọt.

Một cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong lòng Trạch Ngôn. Cậu cảm thấy sinh vật này thật mỏng manh, giống như một miếng ngọc quý mà chỉ cần chạm mạnh một chút cũng có thể vỡ tan. Một bản năng bảo vệ, một sự chiếm hữu mơ hồ mà chính cậu cũng không hiểu rõ, bắt đầu bén rễ trong tâm trí.

Đúng lúc đó, Hiểu Ý khẽ cựa mình. Đôi mắt nhỏ hé mở, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ghé sát của Trạch Ngôn. Đứa trẻ không khóc, mà thay vào đó, cô bé khẽ cong môi, một nụ cười vô tri giác của trẻ sơ sinh nhưng lại đủ làm đảo lộn thế giới của cậu bé đứng trước mặt.

Trạch Ngôn đưa ngón tay trỏ ra, định chạm vào má em nhưng rồi lại rụt lại vì sợ tay mình thô ráp. Nhưng Hiểu Ý lại bất ngờ vươn bàn tay nhỏ xíu ra, nắm chặt lấy ngón tay của cậu.

Hơi ấm từ bàn tay bé nhỏ truyền qua da thịt, thấm vào tận tim. Trạch Ngôn đứng lặng người, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây tràn ngập một sự dịu dàng khó tả.

"Em ấy nắm tay con kìa!" Lâm Thư đứng bên cạnh reo lên. "Xem ra Hiểu Ý thích anh Trạch Ngôn nhất rồi."

Trạch Ngôn không nói gì, cậu chỉ cúi thấp đầu, thì thầm rất nhỏ vào tai đứa trẻ đang nắm tay mình, một lời khẳng định thầm kín:

"Hiểu Ý... từ nay về sau, anh sẽ chăm sóc em."

Vầng trăng của thành phố N đêm hôm đó dường như càng thêm sáng tỏ, chứng kiến một mối tình sẽ kéo dài qua nhiều năm tháng, bắt đầu từ một cái nắm tay định mệnh của hai đứa trẻ tại căn phòng nhỏ thơm mùi hoa mộc tê này.