Ba năm trôi qua ở thành phố N bình lặng như một dòng sông nhỏ. Những cây long não trước cửa hai nhà họ Thẩm, họ Cố đã cao thêm một đoạn, tán lá xanh mướt che bóng cả một góc phố.
Cố Hiểu Ý giờ đây đã là một cô bé ba tuổi, gương mặt bầu bĩnh với đôi mắt to tròn, đen láy như hai hạt nhãn. Có lẽ vì được sinh ra dưới ánh trăng dịu dàng của thành phố này nên tính cách của cô cũng mềm mại, ngọt ngào như một miếng kẹo bông. Hiểu Ý rất ngoan, ít khi quấy khóc, trừ những lúc cô bé không thấy "anh Ngôn" đâu.
Từ khi biết lẫm chẫm tập đi và bập bẹ tập nói, từ đầu tiên mà Hiểu Ý thốt ra không phải là "ba" hay "mẹ", mà là một tiếng "Ngôn" ngọng nghịu. Điều này đã khiến ông Cố Hải phải "dở khóc dở cười" ghen tị suốt một thời gian dài.
Thẩm Trạch Ngôn lúc này đã tám tuổi, đang học tiểu học. Cậu vẫn vậy, ít nói, lạnh lùng và luôn đạt điểm tuyệt đối trong mọi kỳ thi. Ở trường, Trạch Ngôn là một "học thần" khiến thầy cô yêu mến, bạn bè kiêng dè. Nhưng cứ hễ về đến nhà, cởi bỏ chiếc cặp sách, việc đầu tiên cậu làm luôn là bước ra hàng rào hoa sử quân tử, chờ đợi một "cái đuôi nhỏ" chạy sang.
"Anh... Anh Ngôn!"
Tiếng gọi lanh lảnh vang lên từ phía sân nhà bên cạnh. Cửa rào gỗ vừa mở, một bóng nhỏ tròn trịa, mặc chiếc váy yếm màu vàng chanh đã lạch bạch chạy sang. Đôi chân ngắn ngủn của Hiểu Ý bước chưa vững nhưng lại chạy rất nhanh, khiến bà Thanh Vy đi phía sau phải hốt hoảng:
"Hiểu Ý, chạy chậm thôi con, ngã bây giờ!"
Nhưng Hiểu Ý không nghe thấy. Trong thế giới nhỏ bé của cô bé ba tuổi, mục tiêu duy nhất lúc này là chàng trai đang đứng tựa lưng vào gốc cây kia.
Trạch Ngôn thấy cô bé chạy tới, đôi mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ bỗng chốc gợn sóng. Cậu không đứng yên nhìn mà nhanh chóng tiến tới vài bước, vững vàng đón lấy "cục bông" đang lao vào lòng mình.
"Ưm... Anh Ngôn!" Hiểu Ý ôm chầm lấy chân Trạch Ngôn, gương mặt nhỏ áp vào lớp vải quần tây của cậu, cười hì hì để lộ mấy chiếc răng sữa trắng bóng.
Trạch Ngôn cúi người, đôi tay gầy gũi nhưng săn chắc bế bổng cô bé lên. Cậu rất thành thạo trong việc này, một tay đỡ mông, một tay giữ lưng để cô không bị ngã.
"Hôm nay ở nhà có ngoan không?" Trạch Ngôn hỏi, giọng nói của một cậu bé tám tuổi đã bắt đầu có chút trầm ổn.
"Ngoan... Ý Ý ngoan. Ăn hết bát cháo, chờ anh về." Hiểu Ý vòng tay ôm lấy cổ cậu, mùi sữa thơm thoang thoảng từ người cô bé khiến tâm trạng của Trạch Ngôn dịu hẳn đi sau một ngày học tập mệt mỏi.
Cậu bế cô vào hiên nhà, đặt cô ngồi lên đùi mình trên chiếc ghế mây. Bà Lâm Thư từ trong nhà mang ra một đĩa gọt sẵn táo và cam, nhìn cảnh tượng này thì mỉm cười:
"Ngôn Ngôn, con vừa đi học về, nghỉ ngơi tí đã. Cứ để em bám thế này thì làm sao làm bài tập?"
Trạch Ngôn thản nhiên lấy một miếng táo, đưa lên miệng Hiểu Ý, đôi mắt không rời khỏi gương mặt đang há miệng chờ ăn của cô bé: "Không sao ạ, con bế em được."
Sự chiếm hữu của Thẩm Trạch Ngôn đối với Cố Hiểu Ý bắt đầu bộc lộ từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cậu không thích ai khác ngoài mình bế cô bé quá lâu. Ngay cả khi ba của Hiểu Ý là chú Cố sang đón con về, nếu thấy cô bé đang ngủ trong lòng Trạch Ngôn, cậu cũng sẽ khẽ ra hiệu giữ yên lặng và nhất quyết không buông tay, để cô ngủ cho đến khi tự tỉnh mới thôi.
Có một lần, một người bạn cùng lớp của Trạch Ngôn tên là Minh là hàng xóm cùng khu phố sang chơi. Minh thấy Hiểu Ý đáng yêu quá, liền lấy từ trong túi ra một viên kẹo socola màu sắc sặc sỡ để dỗ dành:
"Bé con, lại đây anh cho kẹo này. Cho anh thơm má một cái nhé?"
Hiểu Ý vốn ham ăn, thấy kẹo thì mắt sáng rực, định buông tay Trạch Ngôn để bước tới. Nhưng cô bé vừa mới nhích chân, hơi lạnh từ phía sau đã bao phủ lấy.
Trạch Ngôn không nói một lời, cậu vươn tay kéo Hiểu Ý lại phía sau lưng mình, che chắn cô bé hoàn toàn khỏi tầm mắt của Minh. Ánh mắt cậu lúc đó nhìn người bạn mình sắc lẹm, lạnh lẽo đến mức Minh phải rụt tay lại, cảm thấy lạnh sống lưng.
"Cậu ấy không ăn kẹo người lạ." Trạch Ngôn lạnh lùng thốt ra một câu.
"Ơ... mình có phải người lạ đâu, mình là bạn cậu mà." Minh gãi đầu khó hiểu.
"Về đi, tớ phải dạy em ấy học rồi."
Trạch Ngôn đuổi khách một cách tuyệt tình. Sau khi Minh rời đi, cậu quay lại nhìn Hiểu Ý đang mếu máo vì hụt mất viên kẹo. Cậu thở dài, dắt tay cô vào phòng mình, mở ngăn kéo bí mật – nơi chứa đầy những loại kẹo ngon nhất, đắt tiền nhất mà cậu nhờ ba mua từ nước ngoài về.
"Cái đó không ngon. Ăn cái này." Trạch Ngôn bóc một viên kẹo sữa, dịu dàng đút vào miệng cô.
Hiểu Ý nếm được vị ngọt liệm, ngay lập tức quên mất viên socola lúc nãy, lại cười toe toét ôm lấy tay anh. Trạch Ngôn nhìn cô bé đang hồn nhiên ăn kẹo, bàn tay cậu khẽ vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của cô, trong lòng thầm nghĩ: Kẹo của anh, em mới được ăn. Người của anh, chỉ có anh mới được chạm vào.
Tối hôm đó, dưới ánh trăng non đầu tháng, Trạch Ngôn ngồi bên bàn học, còn Hiểu Ý thì nằm ngủ ngoan hiền trên chiếc giường nhỏ đặt ngay cạnh bàn của cậu. Mỗi khi viết xong một trang bài tập, cậu lại quay sang nhìn cô bé một lát.
Thành phố N ngoài kia vẫn yên tĩnh, gió thổi làm những cánh hoa sử quân tử rơi đầy trên lối đi. Thẩm Trạch Ngôn ở tuổi lên tám, dù chưa hiểu hết hai chữ "tình yêu", nhưng cậu biết chắc một điều: Cố Hiểu Ý là "đồ vật" quý giá nhất mà cậu phải bảo vệ, phải nuôi dưỡng, và tuyệt đối không bao giờ để bất kỳ ai cướp mất khỏi vòng tay mình.
Mầm mống của một tình yêu sâu đậm và sự chiếm hữu cực đoan đã bắt đầu lớn dần lên theo năm tháng như thế, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, giống như hơi thở của thành phố N vào mỗi đêm trăng.