MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 3: Lãnh địa của Thẩm Trạch Ngôn

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 3: Lãnh địa của Thẩm Trạch Ngôn

1,035 từ · ~6 phút đọc

Mùa thu năm ấy, thành phố N đón một trận mưa kéo dài, làm những cánh hoa sử quân tử rụng đầy trên lối đi nhỏ giữa hai nhà. Đó cũng là năm Cố Hiểu Ý tròn sáu tuổi, bắt đầu bước vào lớp một với chiếc cặp sách màu hồng có hình công chúa. Còn Thẩm Trạch Ngôn đã là một thiếu niên mười một tuổi, cao lớn vượt trội và bắt đầu có những nét thanh tú, lạnh lùng của một nam sinh trung học.

Ngày đầu tiên đi học, Hiểu Ý không hề sợ hãi như những đứa trẻ khác. Ngược lại, cô bé vô cùng phấn khích vì được anh Trạch Ngôn dắt tay đi bộ đến trường tiểu học gần nhà.

"Anh Ngôn, lên lớp một rồi, em sẽ có nhiều bạn mới đúng không?" Hiểu Ý ngước khuôn mặt tròn xoe lên nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy mong đợi.

Thẩm Trạch Ngôn khẽ siết lấy bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình, bước chân của cậu chậm lại để khớp với nhịp đi của cô. Cậu trầm mặc một lúc rồi mới nhàn nhạt lên tiếng:

"Bạn thì có thể có, nhưng không được để ai nắm tay như thế này, cũng không được ăn kẹo của ai ngoài anh cho, biết chưa?"

Hiểu Ý nghiêng đầu, chưa hiểu hết ý nghĩa của sự chiếm hữu trong lời nói đó, nhưng theo bản năng, cô bé luôn vâng lời anh: "Dạ, em biết rồi ạ!"

Thế nhưng, cuộc sống học đường không đơn giản như lời hứa của một cô bé sáu tuổi.

Hiểu Ý xinh xắn, làn da trắng như sứ và giọng nói ngọt lịm nên vừa vào lớp đã trở thành tâm điểm của sự chú ý. Buổi chiều, khi Trạch Ngôn tan học sớm và đứng đợi trước cổng trường tiểu học, cậu vô tình chứng kiến một cảnh tượng khiến lồng ngực mình thắt lại vì khó chịu.

Trong sân trường, một cậu bé cùng lớp đang đứng trước mặt Hiểu Ý, tay cầm một quả bóng bay hình con thỏ, gương mặt đỏ bừng định ấn vào tay cô bé:

"Hiểu Ý, tớ... tớ thích chơi với cậu nhất, cậu cầm quả bóng này đi!"

Hiểu Ý đang ngơ ngác định đưa tay ra nhận thì một bóng đen đổ ập xuống từ phía sau. Một bàn tay to lớn, sạch sẽ vươn ra, trực tiếp chặn lấy quả bóng bóng bay trước khi nó chạm vào tay cô bé.

"Cảm ơn, nhưng em ấy không cần."

Giọng nói của Trạch Ngôn lạnh như băng tuyết mùa đông. Cậu bé kia giật mình, nhìn lên thấy một anh trai lớp trên đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc lẹm thì sợ hãi đến mức lí nhí mấy câu rồi chạy mất dép.

Hiểu Ý ngơ ngác nhìn theo, rồi quay sang nhìn anh mình, giọng hơi tiếc nuối: "Anh Ngôn, quả bóng đó đẹp mà..."

Trạch Ngôn không nói một lời, cậu nắm lấy vai cô bé, xoay người cô lại đối diện với mình. Gương mặt cậu lúc này nghiêm túc đến lạ kỳ, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói mang theo một áp lực vô hình:

"Em thích bóng bay à?"

Hiểu Ý bị anh nhìn như vậy thì hơi run, khẽ gật đầu: "Dạ..."

"Về nhà anh mua cho em cả một căn phòng đầy bóng bay. Nhưng tuyệt đối không được nhận đồ của người khác. Em có nhớ anh đã dặn gì không?"

Hiểu Ý thấy anh giận, sống mũi bỗng cay cay, hai mắt nhòe đi: "Em... em nhớ... Em sai rồi."

Thấy cô bé sắp khóc, trái tim cứng rắn của Trạch Ngôn ngay lập tức mềm nhũn. Cậu thở dài, quỳ một chân xuống để ngang tầm mắt với cô, bàn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vừa chực trào ra trên khóe mi cô bé.

"Anh không mắng em. Anh chỉ muốn em biết rằng, những thứ em muốn, chỉ cần nói với anh là được. Anh sẽ cho em tất cả."

Câu nói đó, một đứa trẻ sáu tuổi có lẽ chỉ hiểu được một nửa, nhưng cảm giác an toàn và sự bao bọc mà Trạch Ngôn mang lại đã ăn sâu vào tiềm thức của Hiểu Ý.

Chiều hôm đó, người dân ở khu phố thấy cậu thiếu niên nhà họ Thẩm bế cô bé nhà họ Cố trên tay, một tay cầm chiếc cặp sách màu hồng, một tay giữ chặt cô bé như sợ chỉ cần nới lỏng ra là cô sẽ biến mất.

Tối đến, khi ba mẹ hai bên đang ngồi uống trà ở ngoài sân, Trạch Ngôn lẳng lặng vào phòng của Hiểu Ý. Cậu mang theo một hộp bút chì màu đắt tiền nhất mà cậu vừa dùng tiền tiết kiệm để mua. Cậu ngồi xuống bên cạnh cô bé đang mải mê tô màu, khẽ lên tiếng:

"Hiểu Ý, sau này ở trường có ai bắt nạt em, hay có ai đưa đồ cho em, em phải kể cho anh ngay, nghe không?"

Hiểu Ý đang tô dở bông hoa, liền quay sang ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu: "Vâng ạ. Chỉ có anh Ngôn là tốt với Ý Ý nhất thôi."

Trạch Ngôn nhìn nụ cười ngây thơ của cô, đôi môi cậu khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ. Cậu đưa tay xoa nhẹ lên gò má mềm mại của cô, trong lòng thầm xác lập một ranh giới: Thành phố N này có bao nhiêu người không quan trọng, quan trọng là trong thế giới của Hiểu Ý, chỉ được phép có một mình Thẩm Trạch Ngôn là duy nhất.

Dưới ánh trăng rằm tháng Tám, hai bóng dáng một lớn một nhỏ in trên bức tường gạch. Trạch Ngôn chưa bao giờ nói ra, nhưng cậu đã bắt đầu xây dựng một "lãnh địa" riêng quanh Hiểu Ý, một nơi mà cậu là người cai trị duy nhất, và cô là báu vật mà cậu sẽ nuôi dưỡng cho đến khi hoàn toàn thuộc về mình.

Mạch truyện cứ thế trôi đi, từ những vụn vặt trẻ thơ đến khi sự chiếm hữu ấy trở thành một thứ bản năng đáng sợ.