MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 4: Sự nảy mầm của dục vọng bảo vệ

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 4: Sự nảy mầm của dục vọng bảo vệ

1,059 từ · ~6 phút đọc

Thời gian giống như một loại gia vị vô hình, âm thầm nhào nặn nên những xúc cảm mới lạ. Năm nay, thành phố N đón một mùa hè rực rỡ và nóng nảy hơn hẳn mọi năm. Những tiếng ve kêu râm ran trên các tán cây long não già cỗi như thôi thúc những trái tim non trẻ trưởng thành nhanh hơn một chút.

Cố Hiểu Ý giờ đây đã là một cô bé mười tuổi. Nét bầu bĩnh của trẻ thơ bắt đầu nhường chỗ cho sự thanh tú, dịu dàng. Đôi chân cô dài ra, mái tóc tơ ngày nào giờ đã đen mượt, dài ngang lưng, thường được tết gọn gàng hai bên. Cô bé như một đóa hoa nhài nhỏ bắt đầu chớm nụ, tỏa ra hương thơm thanh khiết khiến ai đi ngang qua cũng muốn dừng lại ngắm nhìn.

Còn Thẩm Trạch Ngôn, ở tuổi mười lăm, cậu đã phổng phao như một người đàn ông thực thụ. Chiều cao vượt trội, bờ vai rộng và gương mặt góc cạnh sắc sảo khiến cậu trở thành tâm điểm của mọi nữ sinh trong trường trung học. Thế nhưng, sự lạnh lùng của cậu cũng tỉ lệ thuận với vẻ đẹp ấy. Trạch Ngôn giống như một tảng băng trôi giữa lòng thành phố N, chỉ tan chảy khi đứng trước một người duy nhất.

"Anh Ngôn, anh nhìn xem, em mới được mẹ mua cho chiếc váy mới này!"

Hiểu Ý chạy lạch bạch vào phòng đọc sách của Trạch Ngôn. Cô không bao giờ gõ cửa, bởi vì từ lâu cậu đã cho cô cái đặc quyền được bước vào thế giới của mình bất cứ lúc nào.

Trạch Ngôn rời mắt khỏi cuốn sách vật lý nâng cao, nhìn cô bé đang xoay một vòng trước mặt. Chiếc váy voan trắng bồng bềnh làm nổi bật làn da trắng nõn nà của cô. Nhưng ánh mắt cậu bỗng khựng lại ở phần cổ áo hơi rộng, để lộ xương quai xanh mảnh mai và vùng da cổ mịn màng.

Một cảm giác lạ lùng, khô khốc chợt dâng lên trong cổ họng Trạch Ngôn. Cậu vội vàng dời mắt, giọng nói trầm hơn thường lệ:

"Lại đây."

Hiểu Ý ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh chân cậu. Trạch Ngôn đưa tay lên, nhẹ nhàng cài lại chiếc cúc áo trên cùng bị tuột của cô, rồi tiện tay vén lọn tóc mai ra sau vành tai cô bé. Đầu ngón tay cậu vô tình lướt qua làn da mềm mại như thạch của Hiểu Ý, khiến cậu khẽ run lên.

"Sau này không được mặc váy ngắn thế này ra đường, nghe không?"

Hiểu Ý chớp chớp mắt, khó hiểu: "Sao thế ạ? Mẹ bảo mặc thế này cho mát mà."

"Anh nói không được là không được." Trạch Ngôn không giải thích, chỉ siết nhẹ bả vai cô.

Làm sao cậu có thể giải thích cho cô hiểu rằng, cậu không thích những ánh mắt của mấy tên con trai ở sân bóng rổ cứ dán chặt vào đôi chân trắng trẻo của cô mỗi khi cô mang nước sang cho cậu? Làm sao cậu nói được rằng, mỗi khi thấy cô cười nói với một ai đó khác, lồng ngực cậu lại nóng rực như có lửa đốt?

Tình cảm của Thẩm Trạch Ngôn dành cho Cố Hiểu Ý đã sớm vượt qua cái gọi là "anh trai nhà bên". Nó là một thứ ham muốn chiếm hữu thầm lặng, một loại dục vọng muốn đem cô giấu đi, chỉ để mình mình nhìn thấy, mình mình chạm vào.

Buổi tối hôm đó, thành phố N đổ một cơn mưa rào bất chợt. Tiếng sấm rền vang khiến Hiểu Ý – vốn nhát gan từ nhỏ – sợ hãi ôm gối chạy sang phòng Trạch Ngôn.

"Anh Ngôn... em sợ sấm." Cô bé đứng ở cửa, đôi mắt rân rấn nước.

Trạch Ngôn đang ngồi làm bài tập, ngay lập tức buông bút. Cậu bước tới, không ngần ngại nhấc bổng cô lên và đặt lên chiếc giường rộng lớn của mình.

"Ngoan, có anh ở đây, không sao cả."

Cậu nằm xuống bên cạnh, để cô bé rúc vào lồng ngực mình. Hiểu Ý như tìm được bến đỗ an toàn, tay nhỏ nắm lấy vạt áo thun của anh, hơi thở dần ổn định lại. Nhưng với Trạch Ngôn, đây lại là một loại "tra tấn" ngọt ngào.

Cơ thể cô bé mười tuổi tỏa ra mùi hương sữa pha lẫn mùi xà phòng thơm dịu nhẹ. Khi cô rúc sát vào người cậu, Trạch Ngôn có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của cô. Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức tưởng như cô sẽ nghe thấy. Ở tuổi mười lăm, cậu đã bắt đầu hiểu về những phản ứng sinh lý của đàn ông. Cậu biết rằng, cảm giác muốn ôm chặt lấy cô, muốn hít hà mùi hương trên cổ cô lúc này là một điều "sai trái" đối với một cô bé mười tuổi.

Trạch Ngôn nghiến răng, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Cậu đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cô, như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng ánh mắt cậu nhìn vào vầng trăng đang bị mây đen che phủ ngoài cửa sổ lại đầy sự thâm trầm.

"Hiểu Ý, em phải nhanh chóng lớn lên..." Cậu thì thầm vào mái tóc cô, giọng nói khàn đặc mà cô bé chẳng thể hiểu hết ý nghĩa.

"Dạ? Anh nói gì cơ?" Hiểu Ý ngái ngủ hỏi lại.

"Không có gì. Ngủ đi."

Trạch Ngôn siết chặt vòng tay hơn một chút. Cậu đang nuôi dưỡng đóa hoa này, từng chút một, tưới tắm cho nó bằng sự sủng ái độc nhất vô nhị của mình. Cậu sẽ kiên nhẫn chờ đợi cho đến ngày đóa hoa này nở rộ, để rồi tự tay mình hái lấy, đặt vào trong lồng kính của riêng mình.

Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, bóng dáng thiếu niên bao bọc lấy cô bé nhỏ nhắn, tạo nên một khung cảnh bình yên nhưng cũng đầy ám muội của một sự khởi đầu mới. Ở thành phố N này, có một loại tình yêu đang âm thầm lớn lên, mang theo sự chiếm hữu điên cuồng và sâu sắc hơn bất cứ điều gì.