Thành phố N bước vào mùa hoa mộc tê thơm ngát. Thứ mùi hương thanh tao, ngọt lịm ấy len lỏi vào từng con hẻm, thấm đẫm vào những trang vở học trò. Nhưng đối với Thẩm Trạch Ngôn năm mười tám tuổi, mùi hương ấy cũng không thể làm dịu đi sự nôn nóng trong lòng cậu khi đứng đợi trước cổng trường trung học cơ sở.
Cố Hiểu Ý mười ba tuổi đã bắt đầu có những bước chuyển mình rõ rệt của một thiếu nữ. Cơ thể cô bé thanh mảnh hơn, đôi mắt to tròn ngày nào giờ đây mang thêm nét trong veo, linh động. Đặc biệt là làn da trắng ngần dưới ánh nắng chiều khiến cô trông như một viên kẹo sữa ngọt ngào mà bất cứ ai cũng muốn nếm thử.
"Anh Ngôn!"
Hiểu Ý chạy ra khỏi cổng trường, gương mặt có chút bối rối chứ không hồn nhiên cười rạng rỡ như mọi ngày. Cô bé ôm chặt chiếc cặp sách trước ngực, bước chân có phần vội vã.
Trạch Ngôn nhạy cảm nhận ra điều bất thường. Cậu không nói gì, chỉ tự nhiên đưa tay lấy chiếc cặp sách từ vai cô khoác lên vai mình, sau đó dắt tay cô bước đi. Nhưng khi chạm vào bàn tay Hiểu Ý, cậu thấy nó hơi run.
"Hôm nay có chuyện gì?" Trạch Ngôn hỏi, giọng nói trầm thấp mang theo uy lực không thể chối từ.
Hiểu Ý mím môi, đôi má ửng hồng vì ngượng ngùng xen lẫn lo sợ. Sau một lúc lưỡng lự, cô bé lóng ngóng mở ngăn nhỏ của cặp sách, lấy ra một phong thư màu xanh nhạt có dán hình trái tim nhỏ xíu.
"Anh... lúc nãy có một anh lớp chín đưa cho em cái này. Anh ấy bảo... bảo em về nhà mới được mở xem."
Cánh tay Trạch Ngôn đang cầm cặp sách bỗng khựng lại. Không gian xung quanh như đặc quánh lại, ánh mắt cậu dán chặt vào phong thư màu xanh ấy, sâu thẳm và lạnh lẽo đến đáng sợ. Một sự chiếm hữu cuồng nhiệt bùng lên trong lồng ngực, khiến cậu chỉ muốn ngay lập tức xé nát vật đó.
Cậu không nhận lấy lá thư, mà dừng lại, xoay người Hiểu Ý đối diện với mình. Dưới bóng mát của cây long não già, Trạch Ngôn cúi thấp đầu, ghé sát vào gương mặt đang cúi gằm của cô bé.
"Em có muốn mở xem không?" Cậu hỏi, tông giọng bình thản nhưng lại khiến Hiểu Ý cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Em... em không biết. Nhưng anh ấy bảo là thư tình..." Hiểu Ý lí nhí, ngón tay vò nhẹ góc phong thư.
Trạch Ngôn đột ngột đưa tay ra, giật lấy phong thư từ tay cô. Cậu không xé nó ngay lập tức, mà thản nhiên nhét vào túi quần mình. Hành động của cậu dứt khoát đến mức Hiểu Ý chỉ biết đứng ngây người ra nhìn.
"Chuyện này để anh xử lý. Sau này, bất cứ ai đưa những thứ tương tự, em không được phép nhận. Nghe rõ chưa?"
"Nhưng mà... như thế có phải là bất lịch sự không anh?" Hiểu Ý ngước đôi mắt ngây thơ lên hỏi.
Trạch Ngôn bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức Hiểu Ý có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát trên áo sơ mi của cậu. Cậu đặt bàn tay lên gáy cô, ngón cái khẽ vuốt ve vùng da nhạy cảm nơi đó, ánh mắt tràn đầy sự áp chế.
"Hiểu Ý, nghe cho kỹ đây. Ở thành phố N này, ngoại trừ anh ra, không ai có quyền tặng quà hay gửi thư cho em cả. Lịch sự của em không dành cho những kẻ có ý đồ xấu. Chỉ cần em ngoan ngoãn bên cạnh anh, những thứ khác không cần bận tâm."
Sự cường thế của Trạch Ngôn khiến Hiểu Ý run lên nhẹ, nhưng lạ thay, cô bé không hề thấy ghét bỏ. Ngược lại, cảm giác được anh bao bọc, được anh "độc chiếm" khiến cô thấy một loại an tâm kỳ lạ. Cô khẽ gật đầu, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh như một thói quen.
Về đến nhà, khi Hiểu Ý đã lên phòng tắm rửa, Thẩm Trạch Ngôn đứng ngoài ban công, dưới ánh trăng mờ ảo của thành phố N. Cậu lấy phong thư màu xanh ra, không thèm đọc lấy một chữ mà xé vụn nó thành trăm mảnh, để gió cuốn đi.
Mười tám tuổi, Trạch Ngôn đã hiểu rõ lòng mình hơn bao giờ hết. Cậu nhìn sang cửa sổ phòng Hiểu Ý đang sáng đèn, bàn tay siết chặt lấy thành lan can. Đóa hoa này là do cậu tự tay chăm bón, từ lúc nó còn là một hạt mầm cho đến khi chớm nụ. Cậu đã dành mười ba năm để bảo vệ nó khỏi sương gió, vậy thì lẽ nào lại để kẻ khác hái đi dễ dàng như vậy?
Dục vọng muốn độc chiếm cô không còn là sự ghen tuông trẻ con nữa, mà đã chuyển hóa thành một thứ bản năng của đàn ông. Cậu muốn cô lớn nhanh hơn một chút, muốn cô hiểu rằng cái nắm tay của anh không chỉ là tình anh em, mà là sợi dây trói buộc cả đời này.
Đêm đó, Trạch Ngôn không ngủ được. Cậu ngồi bên bàn học, trong đầu hiện lên hình ảnh vùng da cổ trắng ngần và đôi môi hồng đào của Hiểu Ý lúc chiều. Một cảm giác rạo rực chảy tràn trong huyết quản. Cậu thầm nghĩ, thời gian ba năm cấp ba phía trước sẽ là một cuộc chiến, và cậu sẽ không để bất kỳ kẻ nào bước vào lãnh địa của mình.
Thành phố N đêm nay vắng lặng, chỉ có ánh trăng soi rọi bóng dáng một chàng trai đang kiên nhẫn giăng ra chiếc bẫy ngọt ngào nhất, chờ đợi con mồi nhỏ của mình hoàn toàn sa lưới.