MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 6: Món quà tuổi mười sáu và nụ hôn trộm

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 6: Món quà tuổi mười sáu và nụ hôn trộm

1,076 từ · ~6 phút đọc

Thành phố N vào mùa hạ năm ấy dường như nóng bỏng hơn mọi năm. Tiếng ve sầu kêu ran trên những tán cây long não, nắng vàng như rót mật xuống những mái ngói rêu phong của khu biệt thự cũ. Đây là mùa hè đặc biệt đối với Cố Hiểu Ý, bởi vì cô vừa tròn mười sáu tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, lứa tuổi mà người ta vẫn thường ví như nụ hồng bắt đầu bung nở.

Mười sáu tuổi, Hiểu Ý đã rũ bỏ hoàn toàn nét trẻ con. Cô cao thêm một đoạn, vóc dáng bắt đầu lộ rõ những đường cong mềm mại, thanh thoát. Đôi mắt cô vẫn trong veo như nước hồ mùa thu, nhưng mỗi khi nhìn người khác, nó lại mang một sức hút lạ kỳ khiến người đối diện khó lòng rời mắt.

Thẩm Trạch Ngôn lúc này đã là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học danh tiếng tại Thủ đô. Khoảng cách địa lý hàng nghìn cây số suốt ba năm qua không làm tình cảm của cậu phai nhạt, ngược lại, nó giống như một chất xúc tác khiến nỗi nhớ và sự chiếm hữu trong lòng cậu càng thêm mãnh liệt. Cứ mỗi dịp nghỉ lễ hay cuối tuần có thời gian, cậu đều bắt chuyến tàu đêm để trở về thành phố N, chỉ để nhìn xem "đóa hoa" của mình đã lớn đến nhường nào.

Hôm nay là sinh nhật Hiểu Ý. Cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh nhạt, ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, mắt không ngừng nhìn ra cổng lớn.

"Anh Ngôn nói tối nay mới về được, sao mình lại nôn nóng thế này nhỉ?" Hiểu Ý tự lẩm bẩm, má khẽ ửng hồng.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên. Một chiếc xe taxi dừng lại trước cổng nhà họ Thẩm. Một chàng trai cao lớn bước xuống, đôi chân dài sải bước đầy tự tin. Thẩm Trạch Ngôn ở tuổi hai mươi mốt mang một vẻ đẹp sắc sảo, trưởng thành và có phần thâm trầm hơn trước. Bộ sơ mi đen xắn tay áo lộ ra cánh tay săn chắc càng làm tăng thêm vẻ nam tính, lạnh lùng của cậu.

Hiểu Ý không đợi được nữa, cô chạy chân trần xuống cầu thang, lao ra ngoài sân.

"Anh Ngôn!"

Trạch Ngôn vừa bước qua hàng rào hoa sử quân tử liền thấy một bóng dáng nhỏ bé lao về phía mình. Cậu theo bản năng đưa tay ra, ôm trọn lấy cô vào lòng. Hơi ấm quen thuộc và mùi hương thiếu nữ thanh khiết tràn ngập cánh mũi khiến cơ bắp toàn thân Trạch Ngôn căng cứng lại.

Cậu nhận ra, Hiểu Ý của cậu đã thật sự lớn rồi. Đỉnh đầu cô đã chạm đến cằm cậu, và khi cô ôm cậu, sự mềm mại của cơ thể thiếu nữ cách một lớp vải mỏng manh truyền đến khiến hơi thở của Trạch Ngôn bỗng chốc trở nên nặng nề.

"Chúc mừng sinh nhật, bé con." Trạch Ngôn thì thầm, giọng nói trầm thấp, khàn khàn đầy từ tính.

Cậu buông cô ra, nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp ấy một hồi lâu, rồi đưa tay lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung. Bên trong là một sợi dây chuyền vàng trắng tinh xảo với mặt dây là một vầng trăng khuyết ôm lấy một viên đá nhỏ lấp lánh.

"Đẹp quá... Anh đeo cho em đi?" Hiểu Ý hào hứng quay lưng lại, vén mái tóc dài mượt mà sang một bên, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, thon thả.

Trạch Ngôn nhìn vùng da cổ mịn màng như sứ của cô, yết hầu khẽ chuyển động. Cậu chậm rãi tiến lại gần, đôi tay hơi run rẩy lồng sợi dây qua cổ cô. Những đầu ngón tay thô ráp của cậu vô tình lướt qua làn da nhạy cảm của Hiểu Ý, khiến cô rùng mình một cái, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.

"Anh Ngôn... tay anh nóng quá." Cô bé khẽ nói, giọng run run.

Trạch Ngôn không đáp, cậu siết chặt khóa dây chuyền, nhưng không lùi lại ngay. Cậu đứng sát phía sau cô, hơi thở nóng hổi của cậu phả vào vành tai cô, tạo nên một bầu không khí ám muội đến khó thở.

Tối hôm đó, hai gia đình tổ chức tiệc mừng sinh nhật nhỏ ở sân vườn. Hiểu Ý uống một chút rượu trái cây nên gương mặt đỏ bừng, hơi say. Khi tiệc tàn, Trạch Ngôn xung phong bế cô lên phòng nghỉ ngơi.

Trong căn phòng ngủ tràn ngập mùi tinh dầu hoa nhài, Trạch Ngôn đặt Hiểu Ý xuống giường. Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, phủ lên gương mặt đang say ngủ của cô một lớp màng bạc huyền ảo. Đôi môi cô hơi hé mở, hồng nhuận như một trái anh đào chín mọng đang chờ người đến hái.

Trạch Ngôn quỳ một chân bên cạnh giường, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô không chớp. Sự chiếm hữu và khao khát bị đè nén suốt bao năm qua bỗng chốc bùng nổ. Cậu cúi thấp người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimét.

Cậu có thể cảm nhận được hơi thở thơm mùi rượu trái cây của cô. Trong cơn mê man, Hiểu Ý khẽ gọi: "Anh... Ngôn..."

Trái tim Trạch Ngôn đập liên hồi. Không kiềm chế được nữa, cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tham luyến lên môi cô. Chỉ là một cái chạm môi rất khẽ, không hề có sự xâm nhập, nhưng lại khiến cả người cậu như có luồng điện chạy qua.

Nụ hôn trộm giữa đêm trăng ấy là lời khẳng định thầm lặng của một người đàn ông đối với người phụ nữ mà anh ta đã nuôi dưỡng mười sáu năm.

"Hiểu Ý, đừng trách anh... Em sớm muộn gì cũng là của anh."

Cậu dứt ra, giúp cô đắp lại chăn rồi lẳng lặng rời khỏi phòng. Ngoài kia, vầng trăng thành phố N vẫn treo lơ lửng, soi bóng một người trai trẻ đang đứng ngoài ban công, châm một điếu thuốc để dập tắt ngọn lửa đang hừng hực trong lòng. Cậu biết, mình không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Đóa hoa này, đã đến lúc phải được hái xuống rồi.