MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 7: Cánh chim nhỏ rời tổ

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 7: Cánh chim nhỏ rời tổ

597 từ · ~3 phút đọc

Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt Cố Hiểu Ý đã bước sang tuổi mười tám. Kỳ thi đại học căng thẳng vừa kết thúc, cũng là lúc kết quả gửi về: Cô đỗ vào một trường nghệ thuật danh tiếng tại Thủ đô – nơi mà Thẩm Trạch Ngôn đang sinh sống và làm việc sau khi tốt nghiệp.

Thành phố N mùa này mưa nhiều, những cơn mưa rào mùa hạ như muốn giữ chân người đi. Trong căn phòng ngập mùi hoa mộc tê quen thuộc, Hiểu Ý đang loay hoay sắp xếp quần áo vào vali.

"Để anh giúp em."

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa phòng. Thẩm Trạch Ngôn bước vào, anh mặc một chiếc sơ mi xanh đậm, trông càng thêm chín chắn và quyền lực. Đã hai mươi ba tuổi, Trạch Ngôn hiện tại là một doanh nhân trẻ đầy triển vọng, sự lạnh lùng ngày nào giờ đã biến thành một loại khí chất thâm trầm, khiến người ta vừa kính vừa sợ.

Anh ngồi xuống cạnh cô, đôi bàn tay to lớn, điêu luyện xếp gọn những chiếc váy nhỏ nhắn của cô vào vali.

"Anh Ngôn, lên đó em sẽ ở ký túc xá chứ?" Hiểu Ý ngước nhìn anh, đôi mắt chứa đầy sự ỷ lại.

Trạch Ngôn dừng tay, anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút linh hồn cô vào trong đó. Anh đưa tay vuốt ve gò má trắng nõn của cô, giọng nói đầy tính chiếm hữu nhưng lại mang vẻ dịu dàng giả tạo:

"Ký túc xá rất phức tạp, em lại nhát gan, anh không yên tâm. Anh đã chuẩn bị một căn hộ gần trường cho em rồi. Anh cũng ở đó để tiện chăm sóc em."

"Ở chung với anh sao?" Hiểu Ý chớp mắt, tim đập chệch một nhịp.

"Sao vậy? Em sợ anh à?" Trạch Ngôn tiến lại gần hơn, hơi thở của anh bao vây lấy cô.

Hiểu Ý cúi đầu, mặt đỏ bừng: "Dạ không... chỉ là em thấy hơi ngại với ba mẹ."

Trạch Ngôn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Ba mẹ hai bên đều đã đồng ý. Họ tin tưởng anh, chẳng lẽ em lại không tin anh?"

Hiểu Ý vốn dĩ luôn nghe lời anh từ nhỏ, cô gật đầu nhẹ như tiếng thở phào. Cô không hề biết rằng, việc đưa cô lên Thủ đô và ở chung một nhà là bước đầu tiên trong kế hoạch "giăng lưới" mà Thẩm Trạch Ngôn đã chuẩn bị suốt nhiều năm qua. Anh muốn cô hoàn toàn tách khỏi sự bảo bọc của gia đình, để trong thế giới mới ấy, cô chỉ có một điểm tựa duy nhất là anh.

Ngày khởi hành, thành phố N tiễn họ bằng một buổi sớm đầy nắng. Đứng trước cổng nhà, nhìn ba mẹ vẫy tay chào, Hiểu Ý bỗng thấy sống mũi cay cay. Trạch Ngôn nắm lấy tay cô, bàn tay anh to lớn bao trọn lấy tay cô, truyền sang một hơi ấm áp lạ lùng.

"Đi thôi, Hiểu Ý. Tương lai của em, có anh lo rồi."

Chiếc xe lăn bánh, rời xa những hàng cây long não và vầng trăng quen thuộc của thành phố N. Trên xe, Hiểu Ý ngủ quên vì mệt, đầu cô tựa lên vai Trạch Ngôn. Anh nhìn cô gái đang ngủ say trong lòng mình, đôi môi khẽ đặt một nụ hôn lên tóc cô. Con mồi nhỏ cuối cùng cũng đã rời tổ, và người thợ săn kiên nhẫn nhất thế gian đang mỉm cười hài lòng.