MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 8: Căn hộ nhỏ và sự mập mờ

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 8: Căn hộ nhỏ và sự mập mờ

637 từ · ~4 phút đọc

Căn hộ mà Thẩm Trạch Ngôn chuẩn bị nằm ở một tầng cao của tòa chung cư cao cấp, từ cửa sổ sát đất có thể nhìn bao quát cả thành phố nhộn nhịp. Tuy nhiên, bên trong lại được bài trí vô cùng ấm cúng với gam màu kem nhã nhặn, hoàn toàn theo sở thích của Hiểu Ý.

"Thích không?" Trạch Ngôn đặt vali xuống, quay sang hỏi cô.

Hiểu Ý chạy đến bên cửa sổ, hào hứng gật đầu: "Đẹp quá anh ơi! Nhưng mà... sao chỉ có hai phòng ngủ ạ? Một phòng là của anh, một phòng là của em sao?"

Trạch Ngôn thản nhiên cởi hai cúc áo sơ mi, để lộ vùng cổ nam tính và xương quai xanh quyến rũ: "Phòng còn lại anh để làm phòng làm việc. Em sẽ ngủ ở phòng chính, còn anh... anh có thể ngủ ở sofa hoặc làm việc muộn thì ngủ luôn trong phòng làm việc."

Anh nói vậy, nhưng trong lòng lại tính toán khác. Anh muốn rút ngắn khoảng cách giữa hai người, khiến cô quen với sự hiện diện của anh trong không gian riêng tư nhất.

Tối hôm đó, Hiểu Ý vào phòng tắm để gột rửa bụi đường. Vì vội vàng, cô quên không mang theo khăn tắm vào. Sau một hồi ngần ngại, cô đành hé cửa phòng tắm, gọi khẽ:

"Anh Ngôn... anh lấy giúp em chiếc khăn tắm trên vali với."

Tiếng nước chảy róc rách và giọng nói mềm mại, mang theo chút hơi nước khiến lòng Trạch Ngôn rạo rực. Anh bước tới, tay cầm chiếc khăn lông trắng muốt. Thay vì đưa qua khe cửa, anh lại đứng im trước cửa phòng tắm đang hé mở.

Qua làn hơi nước mờ ảo, anh thấy bờ vai trần trắng nõn và đôi mắt to tròn đang đầy vẻ bối rối của cô. Ánh mắt Trạch Ngôn tối sầm lại, dục vọng bị đè nén bao lâu nay như một con thú dữ chực chờ xổng chuồng.

"Đưa cho em đi anh..." Hiểu Ý lí nhí, cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh đang dán chặt lên người mình.

Trạch Ngôn không đưa khăn ngay, anh bước lên một bước, cánh tay tựa vào khung cửa, tạo thành thế bao vây. Giọng anh khàn đặc:

"Hiểu Ý, em mười tám tuổi rồi. Có những thứ... em nên bắt đầu đề phòng anh đi thì hơn."

Hiểu Ý ngơ ngác nhìn anh: "Sao em lại phải đề phòng anh? Anh là anh Ngôn mà..."

Sự ngây thơ của cô chính là liều thuốc độc đối với anh. Trạch Ngôn cười khổ, anh đưa tay vò nhẹ mái tóc ướt của cô, rồi ấn chiếc khăn vào tay cô.

"Tắm nhanh đi rồi ra ăn tối. Đừng để anh phải vào bế em ra."

Hiểu Ý đóng sầm cửa lại, tim đập thình thịch như đánh trống. Cô tựa lưng vào cửa, hơi thở dồn dập. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy "anh Ngôn" của mình có chút gì đó rất khác – mạnh mẽ, nguy hiểm nhưng lại khiến cô không cưỡng lại được.

Bên ngoài, Trạch Ngôn đứng dựa lưng vào tường, tay siết chặt thành nắm đấm. Anh cần phải kiên nhẫn thêm một chút nữa. Anh không muốn chỉ là một nụ hôn trộm hay những cái chạm vô tình. Anh muốn cô phải tự nguyện dâng hiến, muốn cô hoàn toàn thuộc về anh dưới ánh trăng của thành phố xa lạ này.

Đêm đầu tiên ở chung nhà trôi qua trong sự im lặng đầy ám muội. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hai trái tim cùng chung một nhịp đập nhưng lại mang những nỗi niềm khác nhau. Một người ngây thơ bắt đầu biết rung động, một người thâm trầm bắt đầu lộ ra nanh vuốt sủng ái.