Sáng hôm sau, căn hộ chìm trong sự im lặng lạ lùng. Hiểu Ý thức dậy với cơ thể rã rời, những dấu vết đỏ thẫm trên cổ và vai nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt đầy tính trừng phạt của Trạch Ngôn đêm qua. Cô ngồi dậy, cảm thấy tủi thân dâng đầy lồng ngực. Cô vốn đơn thuần, chưa bao giờ nghĩ sự chiếm hữu của "anh Ngôn" lại có lúc đáng sợ đến thế.
Cửa phòng khẽ mở, Trạch Ngôn bước vào với một bát cháo nóng trên tay. Gương mặt anh đã mất đi vẻ hung bạo tối qua, thay vào đó là sự dịu dàng pha chút hối lỗi. Anh ngồi xuống cạnh giường, múc một muỗng cháo, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi cô.
"Ngoan, ăn một chút đi. Em đã bỏ bữa tối rồi."
Hiểu Ý quay mặt đi, nước mắt lại rơi: "Anh là đồ xấu xa... Anh trói em, anh làm em đau..."
Trạch Ngôn đặt bát cháo xuống, kéo cô vào lòng. Dù cô có đẩy ra, anh vẫn kiên quyết ôm chặt. Anh vùi mặt vào tóc cô, giọng khàn khàn: "Anh xin lỗi. Tại anh quá sợ mất em. Nhìn thấy gã đó chạm vào tay em, anh như phát điên lên. Hiểu Ý, em là mạng sống của anh, đừng bắt anh phải chia sẻ em với bất kỳ ai."
Lời thú nhận chân thành nhưng đầy áp lực của anh khiến Hiểu Ý mềm lòng. Cô vốn dĩ đã quen dựa dẫm vào anh từ nhỏ, sự giận dỗi của cô cũng chẳng thể kéo dài lâu trước những lời đường mật của người đàn ông này. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, thút thít: "Sau này anh không được đối xử với em như vậy nữa."
"Được, anh hứa. Nhưng em cũng phải ngoan, phải cách xa mấy gã đó ra, biết chưa?"
Trạch Ngôn vừa dỗ dành vừa tranh thủ xác lập lại quy tắc. Đúng lúc đó, điện thoại của anh vang lên. Là mẹ anh – bà Lâm Thư gọi từ thành phố N.
"Ngôn Ngôn à, cuối tuần này là kỷ niệm 30 năm ngày cưới của ba mẹ Hiểu Ý. Hai đứa sắp xếp về nhà một chuyến nhé. Ba mẹ Cố nhớ con bé lắm rồi."
Trạch Ngôn nhìn Hiểu Ý, trong mắt thoáng qua một tia tính toán. Anh biết, việc quay về thành phố N lúc này chính là dịp để anh ngầm khẳng định với hai gia đình về mối quan hệ của họ, dù là theo cách kín đáo nhất.