Bước vào năm hai đại học, Hiểu Ý bắt đầu tham gia một dự án vẽ tranh tường cho một quán cà phê nghệ thuật gần trường. Ở đó, cô gặp một nam sinh khóa trên tên là Duy – người có cùng đam mê hội họa. Duy là một người cởi mở, thường xuyên hướng dẫn Hiểu Ý những kỹ thuật vẽ khó.
Chiều hôm đó, Trạch Ngôn đến đón Hiểu Ý sớm hơn thường lệ. Anh đứng bên ngoài cửa kính, chứng kiến Duy đang đứng sát bên cạnh Hiểu Ý, tay anh ta nắm lấy tay cô để chỉnh sửa một nét vẽ trên tường. Gương mặt hai người rất gần nhau, Hiểu Ý còn mỉm cười cảm ơn.
Sắc mặt Trạch Ngôn lập tức tối sầm lại. Luồng khí lạnh tỏa ra từ người anh khiến những người xung quanh phải né tránh. Anh đẩy cửa bước vào, bước chân dứt khoát đi thẳng tới chỗ Hiểu Ý.
"Về nhà." Giọng nói lạnh như băng của anh khiến Hiểu Ý giật mình.
"Anh Ngôn? Sao anh đến sớm vậy? Em còn một chút nữa..."
Trạch Ngôn không đợi cô nói hết câu, anh liếc nhìn Duy bằng ánh mắt đầy sát khí, sau đó nắm chặt cổ tay Hiểu Ý kéo đi. Duy định lên tiếng nhưng khi nhìn thấy đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Trạch Ngôn, anh ta cứng họng không thốt nên lời.
Suốt dọc đường về, Trạch Ngôn không nói một câu nào. Không khí trong xe ngột ngạt đến mức Hiểu Ý cảm thấy khó thở. Vừa bước chân vào căn hộ, Trạch Ngôn đã thô bạo đẩy cô vào tường, hai tay khóa chặt cô trong vòng tay mình.
"Anh đã nói gì với em? Đừng để bất kỳ ai chạm vào em, em quên rồi sao?" Trạch Ngôn gầm nhẹ, hơi thở nồng nặc sự ghen tuông.
"Anh Ngôn... anh ấy chỉ dạy em vẽ thôi mà..." Hiểu Ý sợ hãi, nước mắt bắt đầu dâng lên.
"Dạy vẽ mà cần phải nắm tay? Dạy vẽ mà cần phải kề sát mặt vào nhau như vậy?" Trạch Ngôn điên tiết, anh không chịu nổi khi thấy bất kỳ người đàn ông nào chạm vào báu vật của mình.
Anh cúi xuống, hôn cô một cách mãnh liệt và đầy tính trừng phạt. Nụ hôn không có sự dịu dàng thường ngày, mà thay vào đó là sự chiếm đoạt và giận dữ. Anh bế bổng cô lên, ném cô xuống chiếc sofa dài ở phòng khách.
Trạch Ngôn tháo cà vạt, dùng nó để trói hai tay Hiểu Ý lại trên đỉnh đầu.
"Anh... anh làm gì vậy? Em sai rồi, anh Ngôn..." Hiểu Ý khóc nấc lên.
"Em phải chịu phạt vì không nghe lời."
Trạch Ngôn thô bạo xé mở lớp áo mỏng của cô, vùi đầu vào đôi gò bồng đảo trắng ngần, để lại những vết hickey đỏ chót như muốn đánh dấu lãnh thổ. Anh không vội vàng tiến vào, mà dùng tay và lưỡi trêu chọc mọi điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, khiến Hiểu Ý vừa sợ hãi vừa bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng.
Khi cô bắt đầu rên rỉ, cầu xin anh, Trạch Ngôn mới chậm rãi tiến vào. Anh thúc mạnh, mỗi một lần đều tiến vào tận cùng, như muốn khảm sâu hình ảnh và cảm giác về mình vào trí não cô.
"Nhớ kỹ cảm giác này. Chỉ có anh mới được chạm vào em, chỉ có anh mới làm em thỏa mãn được, nhớ chưa?"
Dưới ánh trăng Thủ đô lạnh lẽo, trong căn phòng khách sang trọng, tiếng va chạm cơ thể và tiếng khóc nức nở của Hiểu Ý hòa quyện vào nhau. Trạch Ngôn như một vị thần cai trị điên cuồng, bắt cô phải phục tùng, phải thừa nhận sự sở hữu tuyệt đối của anh.
Sau khi bão táp qua đi, Trạch Ngôn cởi trói cho cô, ôm lấy thân thể đang run rẩy vào lòng, khẽ hôn lên những giọt nước mắt còn đọng trên mi.
"Đừng làm anh điên lên nữa, Hiểu Ý. Anh không thể chịu nổi khi nhìn thấy kẻ khác chạm vào em."
Hiểu Ý chỉ biết gục đầu vào ngực anh, cô vừa sợ hãi sự chiếm hữu cực đoan này, nhưng cũng vừa nhận ra mình đã hoàn toàn lún sâu vào chiếc bẫy tình yêu của người đàn ông mang tên Thẩm Trạch Ngôn.