Trở về từ chuyến đi biển, căn hộ cao cấp tại Thủ đô dường như cũng nhuốm màu tình tứ hơn. Cố Hiểu Ý vẫn còn chút ngượng ngùng mỗi khi đối diện với Trạch Ngôn, nhưng sự quan tâm chăm sóc tỉ mỉ của anh đã dần làm cô tan chảy.
Sáng sớm, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, chiếu lên gương mặt còn ngái ngủ của Hiểu Ý. Cô cảm thấy một vòng tay rắn chắc đang ôm lấy eo mình, và hơi thở trầm ổn của Trạch Ngôn phả vào gáy. Cô khẽ cựa mình, định ngồi dậy nhưng ngay lập tức bị anh kéo ngược trở lại vào lòng.
"Ngủ thêm chút nữa đi." Giọng Trạch Ngôn khàn khàn vì mới thức dậy, anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc.
"Anh Ngôn... muộn rồi, em còn có tiết học sáng." Hiểu Ý xoay người lại, đôi mắt trong veo nhìn anh.
Trạch Ngôn không nói gì, anh đưa ngón tay cái vuốt ve đôi môi hơi sưng mọng của cô – dấu tích của những nụ hôn mãnh liệt đêm qua. Anh nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều và cả sự khao khát vẫn chưa hề nguội lạnh.
"Hôm nay xin nghỉ đi. Anh muốn ở bên em."
"Không được mà... anh đừng vô lý thế." Hiểu Ý khẽ cười, bàn tay nhỏ nhắn đẩy nhẹ lồng ngực săn chắc của anh.
Cuối cùng, Trạch Ngôn cũng chịu buông cô ra, nhưng anh lại tự tay vào bếp chuẩn bị bữa sáng. Nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng, quyết đoán trên thương trường giờ đây lại đang kiên nhẫn chiên trứng cho mình, Hiểu Ý cảm thấy một sự ngọt ngào không thể diễn tả bằng lời.
Anh không chỉ muốn chiếm hữu cô, anh còn muốn cưng chiều cô đến mức cô không thể rời xa anh dù chỉ một bước. Trước khi cô đi học, anh nắm lấy tay cô, đeo vào ngón áp út một chiếc nhẫn kim cương đơn giản nhưng vô cùng tinh tế.
"Cái này là..." Hiểu Ý ngạc nhiên.
"Đánh dấu chủ quyền. Để những kẻ ở trường biết rằng, em đã có chủ." Trạch Ngôn hôn lên mu bàn tay cô, ánh mắt sắc lẹm đầy tính răn đe.
Hiểu Ý dù thấy anh có chút bá đạo quá mức, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô không biết rằng, đây chỉ mới là bắt đầu cho sự bao vây toàn diện của Thẩm Trạch Ngôn.