Trong không gian yên tĩnh của phòng ngủ chính, ánh trăng xuyên qua lớp rèm voan mỏng, tạo thành những vệt sáng huyền ảo trên chiếc giường lớn. Trạch Ngôn bế Hiểu Ý đặt xuống nệm, thân hình cao lớn của anh ngay lập tức phủ lên, bao trùm lấy cô hoàn toàn.
Ánh mắt anh lúc này không còn sự kìm nén của một người anh trai nữa. Nó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn người phụ nữ mình yêu đến điên cuồng.
"Hiểu Ý, hôm nay anh không muốn dừng lại nữa." Anh thì thầm, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc cô, giữ chặt gáy cô để bắt đầu một nụ hôn sâu.
Nụ hôn này nồng cháy hơn tất cả những lần trước đó. Lưỡi anh càn quét khắp khoang miệng cô, tước đoạt hơi thở và cả lý trí của Hiểu Ý. Đôi bàn tay anh bắt đầu di chuyển, thuần thục gỡ bỏ từng lớp rào cản trên cơ thể cô. Khi chiếc váy ngủ lụa trượt khỏi vai, để lộ thân hình thiếu nữ trắng ngần và đôi gò bồng đảo đang phập phồng vì lo lắng, đôi mắt Trạch Ngôn tối sầm lại vì dục vọng.
"Anh Ngôn... em... em sợ..." Hiểu Ý run rẩy, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ vai anh nhưng dường như chẳng có chút lực nào.
Trạch Ngôn dừng lại một chút, anh hôn nhẹ lên trán, lên đôi mắt đẫm nước của cô, giọng anh khàn đặc vì nhẫn nhịn: "Ngoan, đừng sợ. Anh sẽ nhẹ nhàng. Anh đợi ngày này lâu lắm rồi, Hiểu Ý..."
Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên nhũ hoa hồng hào, dùng lưỡi trêu đùa khiến Hiểu Ý phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cảm giác lạ lẫm, tê dại từ nơi ngực truyền đến khiến cô vô thức uốn cong người, đôi chân thon dài quấn lấy hông anh.
Bàn tay Trạch Ngôn di chuyển xuống dưới, chạm vào vùng thung lũng bí mật đã bắt đầu ẩm ướt. Sự tiếp xúc trực tiếp khiến Hiểu Ý giật mình, cô kêu khẽ một tiếng: "A... không..."
"Hiểu Ý, nhìn anh." Trạch Ngôn ép cô nhìn vào mắt mình. "Em là của ai?"
"Là của... anh..." Cô hổn hển đáp, đầu óc hoàn toàn mụ mẫm trong khoái cảm.
Khi Trạch Ngôn thực sự tiến vào, một nỗi đau xé rách khiến Hiểu Ý bật khóc, cô bám chặt lấy vai anh, móng tay cào nhẹ lên lưng anh. Trạch Ngôn đau lòng, anh dừng lại, kiên nhẫn hôn lên môi cô, thì thầm những lời sủng ái cho đến khi cô dần thả lỏng.
Dưới ánh trăng biển mặn mòi, căn phòng ngập tràn tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt đầy nghệ thuật. Trạch Ngôn như một kẻ khát nước lâu ngày, điên cuồng chiếm lấy mật ngọt từ cô. Mỗi một cú thúc, mỗi một tiếng rên rỉ đều khẳng định một sự thật: Cố Hiểu Ý đã hoàn toàn thuộc về anh.
Đến khi cơn bão tình kết thúc, Trạch Ngôn ôm chặt cô gái đang mệt lả trong lòng. Anh hôn lên bờ vai còn hằn dấu vết sủng ái của mình, mỉm cười thỏa mãn.
"Cuối cùng cũng bắt được em rồi, bé con."
Đêm đó, vầng trăng thành phố biển chứng kiến sự thay đổi lớn lao của hai con người. Không còn là anh trai và em gái hàng xóm, họ đã chính thức gắn kết bằng sự ràng buộc sâu sắc nhất của thể xác và linh hồn.