Sau buổi tối "suýt chút nữa" ở phòng khách, bầu không khí trong căn hộ giữa Thẩm Trạch Ngôn và Cố Hiểu Ý trở nên kỳ lạ. Hiểu Ý bắt đầu có chút né tránh ánh mắt của anh, mỗi khi anh đi ngang qua, cô đều vô thức co người lại, vừa như phòng bị, vừa như đang bối rối trước sự nam tính rực rỡ của người đàn ông này.
Trạch Ngôn nhận ra điều đó. Anh biết mình đã làm cô hoảng sợ, nhưng anh không hối hận. Để làm dịu đi sự căng thẳng và cũng để "cách ly" cô khỏi những lời mời gọi của bạn bè trong kỳ nghỉ ngắn ngày, Trạch Ngôn quyết định đưa cô đi chơi xa.
"Thu dọn đồ đạc đi, cuối tuần này anh đưa em đi biển." Trạch Ngôn nói khi đang dùng bữa tối, giọng anh điềm đạm như thể đó là một lệnh truyền.
"Nhưng em còn bài tập vẽ..." Hiểu Ý lí nhí.
Trạch Ngôn đặt đũa xuống, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô: "Anh đã xin phép ba mẹ rồi. Em cũng cần hít thở không khí biển thay vì cứ nhốt mình trong phòng và sợ hãi anh."
Câu nói đánh trúng tim đen khiến Hiểu Ý đỏ bừng mặt. Cuối cùng, cô cũng phải ngoan ngoãn thu xếp hành lý theo anh đến một vùng biển vắng cách xa thủ đô.
Trạch Ngôn thuê một căn biệt thự sát biển, nơi chỉ có tiếng sóng vỗ và bóng dừa lưa thưa. Đêm đầu tiên tại đây, thành phố biển chào đón họ bằng một vầng trăng tròn vành vạnh, sáng rực rỡ như vầng trăng ở thành phố N năm nào.
Hiểu Ý đứng ngoài ban công nhìn ra biển, gió thổi tung mái tóc dài của cô. Một vòng tay rắn chắc từ phía sau bất ngờ siết chặt lấy eo cô, kéo lưng cô áp sát vào lồng ngực ấm áp.
"Biển đẹp không?" Trạch Ngôn tựa cằm lên vai cô, hơi thở của anh mang theo mùi rượu vang nhạt.
"Đẹp... đẹp lắm ạ." Hiểu Ý lắp bắp, tim lại bắt đầu đập loạn nhịp.
"Hiểu Ý, ở đây không có ai cả. Chỉ có anh và em thôi." Anh khẽ cắn vào vành tai cô, giọng nói thấp đến mức chỉ mình cô nghe thấy. "Em đừng trốn anh nữa, được không?"
Sự chân thành hòa lẫn với sự áp chế trong giọng nói của anh khiến bức tường phòng thủ trong lòng Hiểu Ý hoàn toàn sụp đổ. Cô xoay người lại, chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, vùi đầu vào ngực anh như tìm kiếm sự che chở. Cô không biết rằng, hành động này chẳng khác nào "đưa cừu vào miệng cọp".