MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Không Thể Che GiấuChương 10: Ranh giới mong manh (H nhẹ)

Ánh Trăng Không Thể Che Giấu

Chương 10: Ranh giới mong manh (H nhẹ)

814 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa đêm Thủ đô rả rích không dứt, tiếng nước đập vào cửa kính sát đất tạo nên những âm thanh trầm đục. Trong căn hộ cao cấp, hơi ấm từ điều hòa phả ra dịu nhẹ, hòa cùng mùi hương gỗ đàn hương từ nến thơm mà Trạch Ngôn yêu thích.

Hiểu Ý vừa tắm xong, cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu trắng trai. Vì ở nhà chỉ có hai người, và cô vốn tin tưởng anh tuyệt đối, nên cô không mấy đề phòng. Chiếc váy hai dây lỏng lẻo để lộ bờ vai gầy, xương quai xanh tinh xảo và một phần khuôn ngực đầy đặn lấp ló.

Cô bước ra phòng khách để lấy cốc nước, nhưng lại thấy Trạch Ngôn đang ngồi trên sofa, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt anh dưới ánh đèn vàng mờ ảo trở nên sâu hoắm, đầy nguy hiểm.

"Anh... anh chưa ngủ sao?" Hiểu Ý hơi lúng túng, định quay về phòng.

"Lại đây." Trạch Ngôn đặt ly rượu xuống, giọng anh khàn đặc lạ thường.

Hiểu Ý ngoan ngoãn đi tới. Khi cô vừa đứng trước mặt anh, Trạch Ngôn đột ngột vươn tay kéo mạnh, khiến cô mất đà ngã nhào vào lòng anh. Cô ngồi gọn trên đùi anh, đôi bàn tay to lớn của Trạch Ngôn ngay lập tức siết chặt lấy eo cô.

"Anh Ngôn..." Hiểu Ý thốt lên, tim đập thình thịch. Cô cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, và cả sự cứng rắn nơi lồng ngực mà cô đang tựa vào.

Trạch Ngôn không nói gì, anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương thiếu nữ thanh khiết hòa lẫn mùi sữa tắm. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên làn da nhạy cảm khiến Hiểu Ý rùng mình, đôi chân thon dài khẽ co lại.

"Em có biết mình đang mặc gì không?" Giọng Trạch Ngôn rung lên nơi cổ họng cô.

"Em... váy ngủ..."

Bàn tay Trạch Ngôn bắt đầu không yên phận, anh lướt nhẹ dọc theo sống lưng trần của cô, rồi dừng lại ở phần thắt eo nhỏ nhắn. Anh xoay người cô lại, để cô đối diện với mình. Lúc này, Hiểu Ý mới thấy rõ đôi mắt anh đã vẩn đục vì dục vọng, màu đen sâu thẳm ấy như muốn nuốt chửng lấy cô.

Anh cúi xuống, hôn lấy cổ cô, rồi từ từ di chuyển lên vành tai, khẽ cắn nhẹ.

"Ưm... anh Ngôn... đau..." Hiểu Ý khẽ rên rỉ, âm thanh nhỏ như mèo kêu càng làm kích thích bản năng đàn ông của Trạch Ngôn.

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy lụa, chạm vào làn da đùi mịn màng, mát rượi. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Hiểu Ý run rẩy dữ dội, cô vô thức bám chặt lấy vai anh. Trạch Ngôn nhấc bổng cô lên, để cô ngồi dạng chân qua đùi mình, một tư thế cực kỳ thân mật và ám muội.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm nước của cô, giọng nói khàn khàn đầy dụ dỗ: "Hiểu Ý, em là của ai?"

"Là của... anh Ngôn..." Cô trả lời theo bản năng, đầu óc đã bắt đầu mụ mẫm.

Trạch Ngôn không kìm lòng được nữa, anh áp môi mình lên môi cô, thực hiện một nụ hôn sâu đầy cuồng nhiệt. Không còn là nụ hôn trộm nhẹ nhàng năm mười sáu tuổi, nụ hôn này mang theo sự xâm lược, đầu lưỡi anh mạnh mẽ tách hàm răng cô ra, cuốn lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt.

Hiểu Ý bị hôn đến mức mất hết sức lực, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh. Khi bàn tay Trạch Ngôn định tiến lên cao hơn, chạm vào vùng cấm địa nhạy cảm, lý trí cuối cùng của anh chợt thức tỉnh. Cô mới mười tám tuổi, anh không muốn làm cô sợ hãi trong lần đầu tiên này.

Trạch Ngôn dừng lại, trán tựa vào trán cô, hơi thở của cả hai đều hỗn loạn. Anh nhìn đôi môi sưng đỏ của cô, trong mắt hiện lên vẻ thỏa mãn xen lẫn đau đớn vì phải kìm nén.

"Ngủ đi, trước khi anh không làm chủ được mình nữa."

Anh bế cô về phòng, đặt lên giường và đắp chăn cẩn thận. Trước khi rời đi, anh khẽ thì thầm: "Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của anh, bé con. Em sớm muộn gì cũng phải nộp mạng thôi."

Đêm đó, Hiểu Ý nằm trong chăn, tim vẫn đập không ngừng. Cô chạm tay lên môi mình, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Cô mơ hồ nhận ra, mối quan hệ giữa mình và anh Ngôn đã vĩnh viễn không thể quay lại như trước được nữa. Một cánh cửa mới, nóng bỏng và đầy mê hoặc, đã bắt đầu hé mở.