Ánh đèn chùm pha lê trên trần nhà đấu giá vương giả nhất Bến Thượng Hải tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo, phản chiếu lên những gương mặt giới thượng lưu đang ẩn sau những chiếc mặt nạ tinh xảo. Tại đây, tiền bạc không chỉ dùng để mua những món đồ cổ nghìn năm, mà còn được dùng để định giá sự tôn nghiêm của một con người. Không gian đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và sự hưng phấn đầy biến thái của những kẻ săn mồi đang chờ đợi cực phẩm cuối cùng của đêm nay.
Khi tấm màn nhung đỏ thẫm trên sân khấu chậm rãi kéo sang hai bên, cả khán phòng bỗng chốc rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Một cô gái ngồi trên chiếc ghế bành bọc lụa trắng, đôi tay mảnh khảnh bị cố định bởi những vòng xích bạc thanh mảnh nhưng chắc chắn. Cô mặc một chiếc sườn xám màu đỏ sẫm, tà áo xẻ cao để lộ đôi chân dài trắng muốt, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai gầy guộc.
Đó là Tô Khuê. Nhưng trong đôi mắt những kẻ ngồi dưới kia, cô chính là hiện thân của Cố Nhược Vy, người con gái quá cố của Thẩm gia từng làm khuynh đảo cả Thượng Hải mười năm trước. Sự giống nhau đến kinh ngạc từ sống mũi thanh tú đến nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái khiến người ta phải rùng mình.
Tiếng gõ búa vang lên khô khốc, gã đấu giá viên dõng dạc tuyên bố mức giá khởi điểm là một con số không tưởng cho một người làm "giúp việc riêng". Những cánh tay bắt đầu giơ lên, những con số nhảy vọt trong sự phấn khích tột độ của đám đông. Tô Khuê nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt, đôi mắt cô tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng hay sợ hãi. Không ai biết rằng phía sau sự cam chịu ấy, trái tim cô đang đập những nhịp điệu của lòng thù hận.
Ở hàng ghế VIP khuất trong bóng tối, một làn khói thuốc mỏng manh bay lên từ đôi môi mỏng của người đàn ông đang ngồi tựa lưng đầy quyền uy. Thẩm Kỷ Niên đặt ly rượu vang xuống bàn, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại khi nhìn vào gương mặt trên sân khấu. Từng đường nét kia, từng hơi thở kia, tất cả đều là của Nhược Vy, nhưng ánh mắt ấy lại xa lạ đến đáng ghét. Anh cảm thấy một sự sỉ nhục trỗi dậy khi nhìn thấy "gương mặt đó" bị đem ra cân đo đong đếm bởi những kẻ phàm phu tục tử.
Thẩm Kỷ Niên ra hiệu bằng một cái gật đầu nhẹ. Trợ lý đứng bên cạnh lập tức giơ bảng đấu giá lên và dõng dạc tuyên bố một con số khiến toàn bộ khán phòng lặng ngắt như tờ. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía anh, nhưng không một ai dám lên tiếng tranh giành. Ở Thượng Hải, không kẻ điên nào muốn đối đầu với người đàn ông họ Thẩm này.
Búa đấu giá gõ xuống lần thứ ba. Tô Khuê chính thức trở thành món hàng thuộc về Thẩm Kỷ Niên. Anh đứng dậy, sải những bước chân dài đầy áp lực về phía sân khấu, đôi giày da nện xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh khô khốc. Khi đứng trước mặt cô, anh dùng ngón tay bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Sự chiếm hữu trong ánh mắt anh mãnh liệt đến mức muốn thiêu cháy mọi thứ xung quanh.
Thẩm Kỷ Niên ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp như tiếng gió từ vực thẳm vang lên. Anh gọi cô là món đồ chơi nhỏ của mình và nhắc nhở rằng từ giây phút này, linh hồn cô thuộc về quỷ dữ. Tô Khuê không né tránh, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười mong manh như cánh hoa trong gió bão. Cô biết mình đã bước được bước đầu tiên vào hang cọp. Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và cô sẽ là người viết tiếp bản giao hưởng bằng máu của Thẩm gia.
Ngày mai, cả Thượng Hải sẽ rúng động trước thông tin Thẩm tổng bỏ ra một gia tài để mua về một cái bóng. Nhưng không ai biết rằng, cái bóng ấy đang mang theo một lưỡi dao sắc lẹm ẩn giấu trong tà áo sườn xám đỏ rực kia.