Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng lướt đi trong màn mưa bụi của Thượng Hải, không gian bên trong tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ Thụy Sĩ nhích từng nhịp trên cổ tay Thẩm Kỷ Niên. Tô Khuê ngồi bất động ở góc ghế, hơi lạnh từ hệ thống điều hòa len lỏi qua lớp sườn xám mỏng manh khiến cô khẽ rùng mình. Thẩm Kỷ Niên không nhìn cô, anh nhàn nhã lật xem một tập tài liệu, hơi thở mang theo mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt bao trùm lấy không gian chật hẹp.
Khi xe dừng lại trước cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự Thẩm gia, một tòa kiến trúc mang phong cách Gothic cổ điển và u ám, Tô Khuê cảm giác như mình đang bước vào một ngôi mộ lộng lẫy. Anh không nắm tay cô mà túm lấy cổ tay cô, kéo đi một cách thô bạo dọc theo hành lang trải thảm đỏ thẫm. Tiếng gót giày của cô va chạm với sàn đá cẩm thạch nghe chát chúa, như tiếng gõ cửa của định mệnh.
Thẩm Kỷ Niên đẩy cô vào thư phòng, một căn phòng rộng lớn phủ kín bởi những giá sách cao chạm trần. Anh ngồi xuống chiếc ghế da lớn, hất hàm ra hiệu cho người trợ lý đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp. Trên trang bìa, dòng chữ Thỏa thuận chuyển nhượng và cam kết bảo mật hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn vàng vọt. Anh đẩy cây bút máy đắt tiền về phía cô, đôi mắt không giấu nổi sự mỉa mai tột độ.
Giọng nói của Thẩm Kỷ Niên vang lên, lạnh lẽo và không chút hơi ấm. Anh tuyên bố số tiền năm tỷ nhân dân tệ đã được chuyển vào tài khoản bệnh viện nơi em trai cô đang điều trị, coi như đó là cái giá để mua đứt mạng sống và sự tự do của cô trong vòng năm năm. Theo bản hợp đồng này, cô không được phép rời khỏi biệt thự mà không có sự đồng ý của anh, không được phép tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào, và quan trọng nhất là phải học cách trở thành một Cố Nhược Vy hoàn hảo trong từng cử chỉ.
Tô Khuê nhìn con số chín chữ số trên giấy, lồng ngực cô thắt lại. Năm tỷ, một con số đủ để cứu lấy mạng sống của em trai cô, nhưng cũng đủ để chôn vùi danh dự của cô xuống bùn lầy. Cô cầm cây bút lên, những đầu ngón tay trắng bệch vì bóp chặt. Trước khi đặt bút ký, cô ngước mắt lên nhìn người đàn ông đang tự mãn trước mặt, hỏi anh liệu anh có sợ một ngày nào đó cái bóng này sẽ bóp nghẹt anh hay không.
Thẩm Kỷ Niên bật cười, một điệu cười khàn đặc và đầy vẻ cuồng vọng. Anh đứng dậy, chống tay xuống bàn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi chóp mũi của họ gần như chạm vào nhau. Anh khẳng định rằng cô chỉ là một món hàng, và người chủ không bao giờ sợ hãi trước món đồ mà mình đã bỏ tiền ra mua. Ngay khi nét mực cuối cùng của tên cô in hằn trên trang giấy, Thẩm Kỷ Niên đột ngột vươn tay bóp lấy cổ cô, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn vào bức chân dung của Cố Nhược Vy treo trên tường.
Anh ép cô phải nhìn kỹ người phụ nữ trong tranh và ghi nhớ rằng từ nay về sau, cô không còn là Tô Khuê nữa. Cô phải cười theo cách người đó cười, khóc theo cách người đó khóc, thậm chí là rên rỉ dưới thân xác anh theo cách mà người đó từng làm. Sự chiếm hữu điên rồ của anh khiến cô nghẹt thở, nhưng trong thâm tâm, Khương Ninh lại thầm nhủ rằng cái giá năm tỷ này thật xứng đáng. Bởi vì càng ở gần anh, cô càng dễ dàng tìm thấy điểm yếu để đâm một nhát chí mạng vào trái tim Thẩm thị.
Bản hợp đồng bị ném vào ngăn kéo khóa chặt, cũng là lúc Thẩm Kỷ Niên thô bạo xé toạc một bên vai áo sườn xám của cô. Anh nói rằng đêm nay anh muốn kiểm tra xem món hàng này có thực sự đáng giá như số tiền anh đã bỏ ra hay không. Trong căn phòng ngập tràn mùi hương cũ kỹ của sách và sự hiện diện của người quá cố, Khương Ninh nhắm mắt lại, mặc kệ sự giày vò bắt đầu ập đến, chuẩn bị cho một cuộc hành trình đầy máu và nước mắt.