Ánh nắng ban mai của Thượng Hải không thể len lỏi qua những tấm rèm nhung dày đặc tại Thẩm gia. Khi Tô Khuê tỉnh dậy, toàn thân cô đau nhức như vừa bị một cỗ máy nghiền nát, những vết bầm tím trên cổ tay là minh chứng rõ ràng nhất cho sự cuồng bạo của Thẩm Kỷ Niên đêm qua. Căn phòng cô ở nằm tại phía Tây biệt thự, một nơi tách biệt, u ám và luôn tràn ngập mùi hương của hoa linh lan khô, loài hoa mà Cố Nhược Vy sinh thời yêu thích nhất.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên trước khi một người phụ nữ trung niên với gương mặt nghiêm nghị bước vào. Bà ta là quản gia Lâm, người đã hầu hạ Thẩm gia qua hai thế hệ. Bà đặt lên bàn một khay trà gốm sứ tinh xảo và một bộ sườn xám màu xanh nhạt, ánh mắt nhìn Tô Khuê không chút thiện cảm, chỉ có sự dò xét và khinh miệt kín đáo. Quản gia Lâm bắt đầu đọc lên những quy tắc ngầm mà bất kỳ ai sống trong căn biệt thự này đều phải khắc cốt ghi tâm.
Quy tắc thứ nhất, Tô Khuê không bao giờ được phép xuất hiện ở sảnh chính khi có khách nếu không được lệnh của Thẩm tổng. Quy tắc thứ hai, cô tuyệt đối không được chạm vào bất cứ món đồ nào trong căn phòng khóa kín ở tầng ba, nơi chứa đựng tất cả di vật của người quá cố. Và quy tắc quan trọng nhất, cũng là cay đắng nhất, cô phải xóa bỏ hoàn toàn sở thích và thói quen cá nhân của mình để trở thành một bản sao hoàn hảo. Cô không được phép ăn cay vì Nhược Vy dị ứng, không được chơi vĩ cầm những bản nhạc buồn vì Nhược Vy là một người hướng đến sự vui vẻ, và mỗi tối phải dùng loại tinh dầu hoa linh lan mà anh đã chuẩn bị sẵn.
Tô Khuê im lặng lắng nghe, đôi bàn tay giấu dưới lớp chăn siết chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. Cô hiểu rằng, Thẩm Kỷ Niên không cần một con người, anh cần một ký ức sống để xoa dịu nỗi ám ảnh của chính mình. Khi quản gia Lâm rời đi, Tô Khuê bước đến trước gương lớn, nhìn vào gương mặt giống hệt người phụ nữ trong tranh kia. Cô khẽ đưa tay chạm vào mặt gương, tự nhủ rằng đây là lớp mặt nạ tốt nhất mà ông trời đã ban tặng cho cô để thực hiện kế hoạch của mình.
Chiều hôm đó, Thẩm Kỷ Niên trở về biệt thự với tâm trạng tồi tệ sau một cuộc họp cổ đông căng thẳng. Anh bước vào phòng cô mà không báo trước, nhìn thấy cô đang đứng bên cửa sổ, ánh sáng nhạt nhòa hắt lên sườn mặt thanh tú. Trong một khoảnh khắc mộng mị, anh tiến đến từ phía sau, ôm lấy eo cô và vùi mặt vào hõm cổ cô, gọi khẽ một cái tên đầy tha thiết. Nhưng ngay khi Tô Khuê định xoay người lại, anh đột ngột đẩy cô ra, ánh mắt trở lại vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn thường lệ.
Anh nói rằng giọng nói của cô vẫn còn quá thô thiển, không có sự dịu dàng như người ấy. Anh ra lệnh cho cô từ ngày mai phải tham gia các lớp học về lễ nghi, cách đi đứng, thậm chí là cách mỉm cười sao cho đúng độ cong của Nhược Vy. Sự chiếm hữu của Thẩm Kỷ Niên không chỉ dừng lại ở thể xác, anh muốn kiểm soát đến từng hơi thở, từng tế bào của cô, muốn biến cô thành một thực thể không có linh hồn.
Tô Khuê nhìn bóng lưng anh rời đi, nụ cười trên môi cô nhạt dần, thay vào đó là sự lạnh lẽo đáng sợ. Cô bắt đầu quan sát cách bố trí camera trong hành lang, cách thức các người hầu di chuyển và giờ giấc sinh hoạt của Thẩm Kỷ Niên. Mỗi quy tắc mà anh đặt ra để giam cầm cô, thực chất lại là một mảnh ghép giúp cô hiểu rõ hơn về thói quen của người đàn ông này. Trong địa ngục mang tên Thẩm gia, Khương Ninh đang âm thầm mài sắc lưỡi dao của mình, chờ đợi một ngày có thể cắt đứt cuống họng của kẻ thù.