Bầu không khí trong Thẩm gia càng lúc càng trở nên ngột ngạt khi những cơn mưa đầu mùa trút xuống Thượng Hải, phủ lên tòa biệt thự một lớp sương mù xám xịt. Tô Khuê bắt đầu những chuỗi ngày sống như một con búp bê trong tủ kính. Cô học cách bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, học cách cầm tách trà bằng ba ngón tay, và học cả cách nghiêng đầu chính xác ba mươi độ khi mỉm cười. Mọi thứ đều đang đi đúng quỹ đạo cho đến khi sự mệt mỏi và nỗi căm hận âm ỉ khiến cô lơ là trong một khoảnh khắc định mệnh.
Tối hôm đó, Thẩm Kỷ Niên trở về nhà trong tình trạng say khướt, hơi men nồng nặc át cả mùi khói thuốc thường ngày. Anh không về phòng mình mà lảo đảo bước vào căn phòng của Tô Khuê. Thấy cô đang ngồi bên bàn trang điểm, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng lưng cô mảnh khảnh và cô độc, trái tim vốn dĩ khô héo của anh bỗng chốc thắt lại. Anh tiến đến, xoay vai cô lại và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy, đôi mắt anh đỏ ngầu vì men rượu và nỗi nhớ nhung điên cuồng.
Trong cơn mê sảng của bóng tối, Tô Khuê vô thức thốt lên một câu hỏi bằng tông giọng tự nhiên của mình, không phải bằng giọng điệu cao vút, trong trẻo mà cô phải tập luyện hàng ngày. Cô hỏi anh có muốn dùng một chút canh giải rượu không. Chính cái tông giọng trầm thấp, có phần lạnh lùng và gai góc của Khương Ninh đã ngay lập tức xé toạc ảo mộng mà Thẩm Kỷ Niên đang tự thêu dệt.
Bàn tay đang mơn trớn gò má cô đột ngột khựng lại, rồi nhanh như cắt, anh vung tay giáng một cú tát nảy lửa vào mặt cô. Tiếng "chát" khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, khiến Tô Khuê ngã nhào xuống sàn đá lạnh lẽo, khóe môi lập tức rỉ ra vệt máu đỏ tươi. Thẩm Kỷ Niên gầm lên như một con thú bị thương, đôi mắt phượng đầy rẫy sự kinh tởm và phẫn nộ. Anh nắm lấy cổ áo cô, xách cô dậy và gầm vào mặt cô rằng cô không có quyền dùng cái giọng bẩn thỉu đó để nói chuyện với anh.
Anh gào thét rằng cô chỉ là một món hàng thấp kém được mua về để mua vui cho đôi mắt anh, rằng cô mãi mãi không bao giờ có thể chạm tới một sợi tóc của Cố Nhược Vy. "Cút đi, cô không phải cô ấy! Đừng dùng gương mặt của cô ấy để lừa dối tôi thêm một giây phút nào nữa!" Lời nói của anh như những nhát dao tẩm độc, đâm nát chút tôn nghiêm cuối cùng của một người phụ nữ. Anh đẩy mạnh cô vào cạnh bàn sắc lẹm, khiến cơn đau truyền từ thắt lưng lên tận đại não, rồi quay lưng bỏ đi, để lại một tiếng sập cửa rung chuyển cả căn phòng.
Tô Khuê nằm dài trên sàn nhà, một tay ôm lấy bên má sưng tấy, tay kia nắm chặt lấy vạt áo sườn xám đã nhăn nhúm. Cô không khóc, trái lại, đôi mắt cô trong bóng tối sáng quắc lên một tia nhìn sắc lạnh đến đáng sợ. Cú tát này không làm cô gục ngã, nó chỉ nhắc nhở cô một cách tàn nhẫn rằng lòng thương hại là thứ xa xỉ nhất trong căn nhà này. Anh càng yêu người quá cố bao nhiêu, anh sẽ càng căm ghét sự tồn tại của cô bấy nhiêu khi sự thật bị phơi bày.
Khương Ninh đưa tay lau đi vết máu trên môi, nụ cười nhàn nhạt hiện lên trong bóng tối. Sự khinh miệt của Thẩm Kỷ Niên chính là vũ khí tốt nhất của cô. Bởi vì khi một người đàn ông quá coi thường đối thủ của mình, đó là lúc anh ta bắt đầu sơ hở. Cô sẽ ghi nhớ cú tát này, ghi nhớ từng lời sỉ nhục tối nay, để sau này khi Thẩm thị sụp đổ, cô sẽ trả lại cho anh gấp trăm ngàn lần. Đêm nay, địa ngục Thẩm gia đã chính thức mở cửa đón nhận một linh hồn đầy thù hận đang dần trỗi dậy từ lớp vỏ bọc thế thân.