Sau cú tát nảy lửa đêm trước, Thẩm Kỷ Niên không hề có ý định xoa dịu tình hình. Ngược lại, anh chọn cách tàn nhẫn hơn để khẳng định vị thế chủ nhân của mình. Sáng hôm sau, quản gia Lâm mang đến một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi, mỏng manh như cánh ve, cùng lời nhắn ngắn gọn: Thẩm tổng yêu cầu cô xuống dùng bữa tối cùng một vị khách quan trọng của gia tộc.
Khi Tô Khuê bước xuống phòng ăn lộng lẫy, cô thấy Thẩm Kỷ Niên đã ngồi đó, đối diện anh là một người đàn ông trung niên béo phì với ánh mắt đầy dục vọng – đó là Vương tổng, một đối tác làm ăn khét tiếng phong lưu và tàn nhẫn. Thấy cô xuất hiện, Thẩm Kỷ Niên không hề đứng dậy, chỉ nhếch môi giới thiệu cô là "món đồ chơi" mới tậu được từ buổi đấu giá. Nỗi nhục nhã dâng lên tận cổ họng khi cô phải chịu đựng những ánh nhìn soi mói, đánh giá như một món hàng hóa trên đĩa.
Bữa tối bắt đầu trong không khí ngột ngạt. Thực đơn hôm nay toàn là những món hải sản cao cấp, đặc biệt là hàu sống và rượu vang đỏ mạnh. Tô Khuê nhìn đĩa thức ăn trước mặt, sắc mặt trắng bệch. Khương Ninh vốn dĩ dị ứng nặng với hải sản sống, chỉ cần chạm vào là toàn thân sẽ nổi mẩn và khó thở. Nhưng quy tắc của Thẩm gia là không được phép từ chối bất kỳ món gì mà chủ nhân đã ban cho.
Thẩm Kỷ Niên thản nhiên rót rượu, đôi mắt anh dán chặt vào gương mặt đang cố giữ bình tĩnh của cô. Anh biết rõ cô đang sợ hãi điều gì, nhưng anh muốn xem "vật thế thân" này sẽ diễn kịch đến bao giờ. Anh ra lệnh cho cô phải trực tiếp đút cho Vương tổng dùng bữa để tỏ lòng hiếu khách. Mỗi lời nói của anh như một cái tát gián tiếp vào lòng tự trọng của cô. Dưới gầm bàn, tay Tô Khuê siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra nhưng cô không hề hay biết.
Dưới áp lực của Thẩm Kỷ Niên và ánh mắt thèm thuồng của gã đối tác, Tô Khuê buộc phải cầm dĩa lên. Từng miếng hải sản sống trượt xuống cổ họng mang theo vị tanh nồng và nỗi ghê tởm tột độ. Cơ thể cô bắt đầu có phản ứng, hơi thở trở nên dồn dập, những vết đỏ lờ mờ bắt đầu xuất hiện trên vùng cổ trắng ngần. Nước mắt không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên má, nhòe đi lớp trang điểm cầu kỳ. Nhưng cô không được phép khóc thành tiếng, vì Nhược Vy trong ký ức của Thẩm Kỷ Niên luôn là người mạnh mẽ và kiêu sa.
Thấy cô đau đớn, Thẩm Kỷ Niên không những không dừng lại mà còn tiến đến bên cạnh, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải uống cạn ly rượu mạnh trên bàn. Anh cười lạnh, thì thầm vào tai cô rằng nếu cô không thể hoàn thành vai diễn này, em trai cô ở bệnh viện sẽ ngay lập tức bị cắt nguồn viện trợ. Nỗi đau thể xác hòa cùng sự căm hận tột cùng khiến tầm nhìn của cô nhòe đi. Cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong ly rượu, một con người thảm hại, bị vùi dập và sỉ nhục không thương tiếc.
Bữa tối kết thúc khi Vương tổng rời đi với sự hài lòng bệnh hoạn, để lại Tô Khuê gục ngã bên cạnh bàn ăn, hơi thở khó nhọc. Thẩm Kỷ Niên đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt anh lộ rõ vẻ chán ghét. Anh đá văng chiếc ghế, lạnh lùng buông một câu rằng đây là cái giá cho việc dám dùng giọng thật để nói chuyện với anh. Khi anh rời đi, Khương Ninh cuộn tròn người lại trên sàn đá lạnh lẽo, những giọt nước mắt hòa cùng sự hận thù tạo thành một lời thề nguyền độc địa. Cô sẽ không chết, cô sẽ sống để nhìn thấy ngày anh phải quỳ xuống dưới chân mình mà van xin sự sống.