Những dấu vết hoan lạc tàn bạo của đêm trước vẫn còn in hằn trên cơ thể, nhưng Tô Khuê không cho phép mình gục ngã. Sáng hôm đó, nhân lúc Thẩm Kỷ Niên phải rời Thượng Hải để xử lý một vụ bê bối tài chính của chi nhánh phía Bắc, tòa biệt thự rơi vào trạng thái tĩnh lặng giả tạo. Đây chính là cơ hội mà cô đã chờ đợi bấy lâu. Cô biết rằng, để nắm thóp được người đàn ông này, cô phải chạm vào vết thương sâu nhất của anh ta: Căn phòng cấm ở tầng ba.
Dọc theo dãy hành lang u tối, nơi những bức chân dung của tổ tiên Thẩm gia nhìn xuống với vẻ nghiêm nghị, Tô Khuê bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma. Cửa căn phòng cuối hành lang được làm bằng gỗ lim đen đặc, tay cầm mạ vàng lạnh buốt. Quản gia Lâm từng cảnh báo rằng bất cứ ai dám bén mảng đến đây đều phải trả giá bằng cả mạng sống, nhưng sự tò mò và hận thù trong lòng cô còn lớn hơn nỗi sợ hãi. Cô dùng một chiếc kẹp tóc nhỏ, vận dụng kỹ năng đã học được trong những năm tháng lăn lộn ở khu ổ chuột, nhẹ nhàng xoay chốt khóa. Một tiếng "tạch" nhỏ vang lên, cánh cửa từ từ hé mở.
Bên trong căn phòng không hề bụi bặm như cô tưởng. Ngược lại, nó sạch sẽ đến mức đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng tại giây phút Cố Nhược Vy qua đời. Mùi hương hoa linh lan nồng nặc hơn bất cứ nơi nào khác trong nhà. Trên bàn trang điểm vẫn còn đặt một thỏi son đỏ đã dùng dở, một chiếc khăn tay thêu chữ "Vy" tỉ mỉ. Nhưng điều khiến Tô Khuê chú ý nhất là một ngăn kéo nhỏ được khóa bằng mật mã điện tử đặt ẩn dưới chân giường.
Cô bắt đầu thử những con số liên quan đến ngày sinh của Nhược Vy, ngày kỷ niệm của họ, nhưng đều không chính xác. Trong giây phút căng thẳng, cô chợt nhớ đến ánh mắt của Thẩm Kỷ Niên mỗi khi nhìn mình, ánh mắt ấy không chỉ có yêu mà còn có một nỗi mặc cảm tội lỗi sâu sắc. Cô thử nhập ngày mà gia tộc Khương của cô bị sụp đổ mười năm trước. Một tiếng bíp dài vang lên, ngăn kéo bật mở. Bên trong không phải là đồ trang sức, mà là một xấp tài liệu chuyển nhượng cổ phần cũ kỹ và một cuốn nhật ký bìa da đã sờn góc.
Những dòng chữ trong nhật ký khiến hơi thở của Tô Khuê trở nên dồn dập. Hóa ra, cái chết của Cố Nhược Vy không phải là tai nạn đơn thuần. Cô ấy đã biết về những gian lận tài chính mà cha của Thẩm Kỷ Niên đã thực hiện để nuốt chửng Khương gia. Sự ám ảnh của Thẩm Kỷ Niên đối với Nhược Vy không chỉ là tình yêu, mà còn là sự hối hận vì anh đã không thể bảo vệ cô khỏi bàn tay tàn độc của chính gia đình mình. Anh biến Tô Khuê thành vật thế thân không chỉ để ngắm nhìn, mà là để tự trừng phạt bản thân vì những tội lỗi mà Thẩm gia đã gây ra.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân. Thẩm Kỷ Niên đã trở về sớm hơn dự kiến. Tô Khuê nhanh chóng trả lại mọi thứ về vị trí cũ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khi cô vừa bước ra khỏi căn phòng và khép cửa lại, bóng dáng cao lớn của Thẩm Kỷ Niên đã xuất hiện ở đầu cầu thang. Ánh sáng từ cửa sổ hành lang hắt lên gương mặt anh, khiến đôi mắt anh trông sâu thẳm và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Anh đứng đó, im lặng nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy chiếc áo khoác đen. Không gian như đặc quánh lại. Thẩm Kỷ Niên tiến lại gần, từng bước chân nện xuống sàn nhà như gõ vào dây thần kinh của cô. Anh dừng lại trước mặt cô, cúi sát đầu xuống, hơi thở nóng hổi mang theo cái lạnh của mưa gió bên ngoài. Anh hỏi bằng một giọng khàn đặc rằng cô đang làm gì ở đây. Tô Khuê nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh, một bàn tay cô khẽ chạm vào ngực anh, ngay vị trí trái tim đang đập nhanh lạ thường, và thầm nhủ rằng trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu.