MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO ẢNH CỦA QUỶ: KHƯƠNG NINH KHÔNG DỄ DÀNGChương 8

ẢO ẢNH CỦA QUỶ: KHƯƠNG NINH KHÔNG DỄ DÀNG

Chương 8

721 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Kỷ Niên không lập tức trừng phạt Tô Khuê vì sự xuất hiện của cô tại hành lang tầng ba. Anh chỉ im lặng nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm như vực thẳm, rồi thô bạo lôi cô về phía phòng tắm của dãy phòng chính. Anh vặn vòi nước lạnh hết cỡ, để mặc dòng nước buốt giá dội thẳng lên cơ thể cô, khiến lớp sườn xám mỏng manh dính sát vào da thịt, phô diễn những đường cong run rẩy dưới sự giày vò của hơi lạnh.

Anh nói rằng cô cần được tẩy rửa sạch sẽ trước khi chạm vào anh, nhưng hành động tiếp theo của Thẩm Kỷ Niên bỗng khựng lại khi lớp vải bị nước kéo trễ xuống, để lộ toàn bộ tấm lưng trần của cô. Dưới ánh đèn led trắng loá, một vết sẹo dài lồi lõm chạy dọc từ bả vai trái xuống tận thắt lưng hiện ra, xấu xí và tương phản hoàn toàn với gương mặt kiều diễm như thiên thần của cô. Đó không phải vết thương do tai nạn thường tình, đó là dấu vết của một vụ hỏa hoạn, một sự kiện tàn khốc đã thay đổi cuộc đời Khương Ninh mãi mãi.

Thẩm Kỷ Niên sững người, bàn tay đang nắm chặt vai cô bỗng chốc buông lỏng. Trong trí nhớ của anh, Cố Nhược Vy có một làn da hoàn mỹ như bạch ngọc, không một tì vết. Vết sẹo này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ảo mộng của anh, nhắc nhở anh rằng người phụ nữ trước mặt là một cá thể riêng biệt, đầy thương tổn và bí mật. Anh gặng hỏi bằng một giọng khàn đặc, đầy vẻ nghi hoặc, rằng vết sẹo này từ đâu mà có.

Tô Khuê không hề né tránh, cô đứng thẳng người dưới làn nước lạnh, đôi môi đã tím tái vì rét nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa kiên cường chưa từng thấy. Cô trả lời rằng đó là cái giá để cô có thể sống sót mà đứng trước mặt anh ngày hôm nay. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Thẩm Kỷ Niên, nói rằng anh có thể mua được gương mặt này, mua được cơ thể này, nhưng anh sẽ không bao giờ xóa nhòa được những đau đớn mà cô đã phải gánh chịu để trở thành món hàng cho anh định giá.

Sự cứng cỏi đột ngột của một "vật thế thân" vốn dĩ phải cam chịu khiến Thẩm Kỷ Niên cảm thấy bị thách thức. Anh dùng tay miết mạnh lên vết sẹo sần sùi, một hành động vừa như muốn xoa dịu, vừa như muốn cào nát nó ra để tìm kiếm sự thật bên dưới. Nhưng Tô Khuê không hề kêu rên, cô chịu đựng cơn đau bằng một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự kiên cường của cô không chỉ là sự phản kháng, mà là một lời tuyên chiến ngầm: Anh có thể hành hạ thể xác cô, nhưng anh không bao giờ có thể bẻ gãy ý chí của người con gái họ Khương.

Thẩm Kỷ Niên nhìn thấy trong đôi mắt cô hình ảnh phản chiếu của chính mình – một kẻ độc tài đang dần mất kiểm soát. Anh đột ngột tắt vòi nước, ném cho cô một chiếc khăn lông lớn rồi quay lưng bỏ đi không nói một lời. Đêm đó, anh không chạm vào cô, nhưng anh cũng không rời khỏi phòng. Anh ngồi ngoài ban công, chìm trong bóng tối và khói thuốc, ám ảnh bởi vết sẹo trên lưng cô và sự thật rằng cô không hề sợ hãi anh như anh tưởng.

Trong khi đó, ở bên trong, Tô Khuê tự tay lau khô những vệt nước trên cơ thể. Cô biết mình đã thắng được một ván bài tâm lý quan trọng. Khi Thẩm Kỷ Niên bắt đầu tò mò về quá khứ của cô, về vết sẹo của cô, đó là lúc anh bắt đầu bước chân vào bẫy. Khương Ninh khẽ mỉm cười trước gương, vết sẹo sau lưng vẫn đau nhức, nhưng nó nhắc nhở cô rằng: Kẻ sống sót sau đám cháy năm xưa, giờ đây chính là người sẽ thiêu rụi cả Thẩm gia.