MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 1: SINH MỆNH TRẮNG MUỐT TRONG ĐÊM MƯA

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 1: SINH MỆNH TRẮNG MUỐT TRONG ĐÊM MƯA

1,268 từ · ~7 phút đọc

Thành phố S vào tháng mười hai tựa như một con quái vật bằng thép khổng lồ, luôn tỏa ra hơi lạnh từ những bức tường kính chọc trời. Dòng người hối hả lướt qua nhau, hơi thở hóa thành những làn khói trắng mỏng tang rồi nhanh chóng tan biến vào không gian sũng nước. Cơn mưa cuối đông không lớn, nhưng nó mang theo cái buốt giá ngấm sâu vào tận xương tủy.

Tại tầng cao nhất của tòa tháp Thẩm Thị — biểu tượng quyền lực bậc nhất thành phố — Thẩm Lệ đang đứng lặng thinh bên cửa sổ.

Ánh đèn neon từ phía dưới hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, tạo nên những mảng sáng tối sắc lẹm. Thẩm Lệ không thích ánh sáng nhân tạo này. Đối với một thú nhân mang dòng máu Sói Đen thuần chủng như anh, thành phố này quá ồn ào và đầy mùi tạp chất. Anh tháo chiếc cà vạt lụa, nới lỏng khuy áo sơ mi, để lộ vùng cổ mạnh mẽ với một vết sẹo mờ — dấu vết của những cuộc thanh trừng đẫm máu trong giới thú nhân để giành lấy vị trí thủ lĩnh.

"Chủ tịch, xe đã chuẩn bị xong." Tiếng của trợ lý vang lên cung kính phía sau cánh cửa.

Thẩm Lệ không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Anh cảm thấy lồng ngực mình hôm nay có chút bồn chồn. Bản năng của loài sói nhạy bén hơn bất cứ loại máy móc nào, nó đang mách bảo anh rằng có một thứ gì đó đang chờ đợi anh trong màn mưa kia.

Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền lướt đi êm ru trên đại lộ. Thẩm Lệ tựa đầu vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền nhưng thính giác vẫn hoạt động hết công suất. Anh nghe thấy tiếng mưa gõ vào mui xe, tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường ướt, và rồi... một tiếng rên rỉ yếu ớt.

Rất nhỏ. Rất mỏng. Như tiếng pha lê nứt vỡ.

"Dừng xe." Giọng Thẩm Lệ trầm thấp, mang theo uy quyền không thể chối từ.

Tài xế giật mình phanh gấp. Chiếc xe dừng lại ngay cạnh một con hẻm nhỏ tối tăm, nơi ánh đèn đường không rọi tới được. Thẩm Lệ bước xuống xe, không cần ô, mặc cho những hạt mưa lạnh buốt thấm vào bờ vai rộng. Anh bước chậm rãi về phía đống thùng carton cũ nát bị vứt bỏ bên lề đường.

Trong góc khuất, một cục bông trắng muốt đang run rẩy dữ dội.

Đó là một chú chó nhỏ giống Shih Tzu, nhưng nhỏ hơn nhiều so với đồng loại bình thường. Bộ lông vốn dĩ phải mềm mượt như mây giờ đây bết lại vì nước mưa và bùn đất. Nó cuộn tròn lại thành một quả cầu nhỏ, bốn chân ngắn ngủn co quắp, cố gắng giữ lại chút nhiệt lượng cuối cùng.

Khi Thẩm Lệ tiến lại gần, chú chó nhỏ khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt nó to tròn, đen láy như hai hạt nhãn, bên trong chứa đựng một tầng sương nước mờ ảo. Nó không sủa, cũng không bỏ chạy, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu đầy cam chịu.

Thẩm Lệ khựng lại. Một mùi hương kỳ lạ xộc thẳng vào khứu giác vốn dĩ cực kỳ kén chọn của anh.

Không phải mùi của động vật đi lạc. Đó là một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào như sữa ấm pha lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng. Mùi hương ấy ngay lập tức len lỏi vào từng tế bào, xoa dịu cơn khát máu bản năng luôn thường trực trong lòng con sói đen.

"Một thú nhân lai bị đào thải sao?" Thẩm Lệ lẩm bẩm.

Anh cúi người, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng vươn ra. Khi những ngón tay ấm nóng của anh chạm vào lớp lông ướt sủng, chú chó nhỏ khẽ giật mình, nhưng ngay sau đó lại vùi đầu vào lòng bàn tay anh như thể tìm thấy chiếc phao cứu sinh duy nhất.

Cảm giác mềm mại đến khó tin truyền từ đầu ngón tay thẳng đến tim. Thẩm Lệ thấy tim mình hẫng một nhịp. Sinh vật này quá nhỏ bé, dường như chỉ cần anh dùng lực một chút thôi cũng đủ làm nó tan biến.

"Ư... ử..."

Tiểu Duy — sinh linh nhỏ bé ấy — cảm nhận được hơi ấm mãnh liệt từ người đàn ông trước mặt. Trong cơn mê man vì sốt, cậu chỉ biết rằng hơi thở của người này rất mạnh mẽ, mang theo mùi gỗ đàn hương trầm mặc và sự che chở tuyệt đối. Cậu khẽ dùng cái mũi nhỏ hồng hồng dụi vào lòng bàn tay Thẩm Lệ, phát ra tiếng kêu nũng nịu đầy phụ thuộc.

Ánh mắt Thẩm Lệ tối sầm lại. Bản năng chiếm hữu của loài sói trỗi dậy mãnh liệt. Anh không bế nó bằng một tay, mà cẩn thận dùng cả hai tay nâng niu sinh vật nhỏ bé ấy lên, áp sát vào lồng ngực mình, bọc nó trong lớp áo vest đắt tiền.

"Về nhà."

Thẩm Lệ ra lệnh khi bước trở lại xe. Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, kinh ngạc khi thấy vị chủ tịch vốn nổi tiếng máu lạnh lại đang ôm khư khư một chú chó nhỏ bẩn thỉu vào lòng, thậm chí còn không ngại vết bùn làm hỏng bộ âu phục thủ công trị giá hàng chục ngàn đô la.

Về đến biệt thự tại khu ngoại ô Thành phố S, Thẩm Lệ không để quản gia chạm vào chú chó. Anh tự tay mang nó lên phòng tắm riêng của mình.

Dưới làn nước ấm, lớp bùn đất dần trôi đi, lộ ra bộ lông trắng tuyết và làn da hồng hào, mềm mại. Thẩm Lệ dùng khăn lông mềm bọc lấy nó, kiên nhẫn sấy khô từng chút một. Khi lớp lông xù ra, chú chó Shih Tzu trông giống như một viên kẹo bông gòn nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Đúng lúc này, một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra.

Dưới tác động của hơi ấm và mùi hương của Sói đầu đàn, cơ thể chú chó nhỏ bắt đầu phát ra ánh sáng mờ nhạt. Những chiếc chân ngắn biến mất, bộ lông trắng dần thu lại thành làn da mịn màng như sứ.

Chỉ trong chớp mắt, nằm trên giường của Thẩm Lệ không còn là một chú chó nhỏ, mà là một thiếu niên khoảng mười tám, mười chín tuổi. Thiếu niên có mái tóc trắng hơi xoăn, gương mặt thanh tú với hàng lông mi dài rậm đang run rẩy. Cậu trần trụi, đôi chân thon dài hơi co lại vì chưa quen với hình dáng con người, hơi thở nóng hổi vì cơn sốt vẫn chưa dứt.

Thẩm Lệ đứng chôn chân tại chỗ. Hơi thở anh trở nên nặng nề khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Thiếu niên nhỏ bé kia đang vô thức rúc vào chiếc gối mang mùi hương của anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:

"Ấm... muốn ấm..."

Con sói trong lòng Thẩm Lệ gầm lên một tiếng thỏa mãn. Anh biết, kể từ khoảnh khắc này, cuộc sống tĩnh lặng của anh đã chính thức kết thúc. Sinh vật nhỏ bé này là một món quà, cũng là một xiềng xích mà anh tình nguyện đeo vào.

Anh tiến lại gần giường, bàn tay thô ráp vuốt ve gò má nóng bừng của thiếu niên, thanh âm khàn đặc vang lên trong căn phòng vắng:

"Ngoan, từ nay em là của tôi."