Căn phòng ngủ của Thẩm Lệ vốn dĩ luôn ngập trong tông màu xám lạnh và đen huyền, tối giản đến mức khắc nghiệt như chính chủ nhân của nó. Nhưng đêm nay, sự xuất hiện của một sinh linh lạ lẫm đã phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh mịch ấy.
Bạch Tiểu Duy nằm giữa lớp chăn nệm bằng lụa cao cấp, làn da trắng sứ của cậu tương phản gay gắt với màu đen của ga giường, trông giống như một viên ngọc quý vừa được bóc ra khỏi lớp vỏ bọc thô sơ. Cơn sốt khiến hai gò má thiếu niên ửng hồng, đôi môi mọng nước hơi hé mở, phát ra những tiếng thở dốc ngắn và đứt quãng. Cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, bản năng của một giống loài nhỏ bé và yếu ớt khiến cậu vô thức cuộn tròn người lại, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa vững chãi.
Thẩm Lệ ngồi bên mép giường, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu không đáy, lặng lẽ quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của người trước mặt. Anh đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi vướng víu, chỉ mặc chiếc quần tây sẫm màu, để lộ lồng ngực săn chắc với những khối cơ bắp ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Trên cơ thể anh, mùi hương của gỗ đàn hương hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng của loài thú săn mồi đang tỏa ra đậm đặc, bao phủ lấy toàn bộ không gian.
"Ưm..."
Tiểu Duy khẽ động đậy. Hàng lông mi dài rậm như cánh bướm đêm rung rinh rồi từ từ mở ra. Đập vào mắt cậu không còn là màn mưa lạnh lẽo hay con hẻm tối tăm, mà là trần nhà cao vút và ánh đèn vàng dịu mắt. Đầu óc cậu quay cuồng, ký ức cuối cùng chỉ là một bàn tay to lớn, ấm áp đã nhấc cậu ra khỏi vũng bùn lầy.
Cậu xoay người, cảm giác cơ thể mình có chút khác lạ. Không còn bốn cái chân ngắn ngủn, không còn lớp lông dày sũng nước. Thay vào đó là đôi cánh tay thon dài và làn da nhạy cảm đến mức mỗi khi cọ xát vào lớp chăn lụa đều khiến cậu rùng mình.
"Tỉnh rồi?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung từ tính lướt qua mang tai Tiểu Duy. Cậu giật mình, theo bản năng co người lại phía góc giường, đôi mắt to tròn đầy vẻ cảnh giác và hoang mang nhìn về phía phát ra âm thanh.
Thẩm Lệ không cử động mạnh để tránh làm cậu sợ hãi. Anh chỉ hơi nghiêng người, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt nhỏ nhắn của thiếu niên. Trong bóng tối lờ mờ, đôi đồng tử của anh dường như lóe lên tia sáng xanh lục nhạt của loài sói, đầy áp chế nhưng cũng đầy mê hoặc.
Tiểu Duy ngẩn người. Người đàn ông trước mặt đẹp đến mức khiến hơi thở cậu trì trệ. Đường nét gương mặt anh sắc sảo như được tạc từ đá tảng, bờ vai rộng lớn che lấp cả ánh sáng phía sau. Nhưng quan trọng hơn cả chính là mùi hương. Mùi hương của người này... rất thân thuộc. Nó giống hệt hơi ấm đã cứu lấy cậu trong đêm mưa.
"Anh... anh là ai?" Tiểu Duy lí nhí, giọng nói của cậu mềm mại, có chút khàn khàn vì cơn cảm lạnh.
Thẩm Lệ không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa tay ra. Tiểu Duy định né tránh, nhưng áp lực từ người đàn ông này quá lớn, khiến đôi chân cậu bỗng chốc mềm nhũn. Bàn tay Thẩm Lệ chạm vào trán cậu, hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền sang khiến Tiểu Duy run rẩy. Không phải run vì sợ, mà là vì một cảm giác tê dại lạ lùng bắt đầu lan tỏa từ điểm tiếp xúc ấy đi khắp cơ thể.
"Vẫn còn sốt." Thẩm Lệ nhíu mày, thanh âm có chút nghiêm nghị. "Nằm xuống."
"Tôi... tôi muốn về..." Tiểu Duy nhìn quanh, chợt nhận ra mình không mặc gì, cậu vội vàng kéo chăn che kín đến tận cổ, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. "Quần áo của tôi đâu?"
Thẩm Lệ nhìn chằm chằm vào bờ vai trắng nõn vừa lộ ra khỏi lớp chăn, yết hầu anh khẽ trượt lên xuống. Bản năng của loài sói đang gầm thét trong lồng ngực, thúc giục anh phải đè sinh vật nhỏ bé này xuống, cắn vào chiếc cổ thon thả kia để đánh dấu chủ quyền. Nhưng lý trí của một con người đã ngăn anh lại.
"Em vốn dĩ không có quần áo. Em quên mình đến đây bằng cách nào rồi sao?" Thẩm Lệ trầm giọng, bàn tay anh chuyển từ trán xuống vuốt ve gò má cậu.
Ngón tay cái của anh thô ráp, lướt nhẹ trên làn da mềm mịn như mỡ đông của Tiểu Duy. Cảm giác ấy thật kỳ diệu. Tiểu Duy cảm thấy hơi thở của mình bắt đầu hỗn loạn. Cậu không hiểu tại sao mình lại không thấy bài xích sự đụng chạm của người đàn ông này. Ngược lại, cơ thể cậu dường như đang tham lam đòi hỏi nhiều hơn. Cậu vô thức nghiêng đầu, cọ xát gò má vào lòng bàn tay anh, giống hệt như lúc cậu còn trong hình dạng chú chó nhỏ nũng nịu.
Hành động ngây ngô ấy khiến ánh mắt Thẩm Lệ tối sầm lại. Anh ghé sát mặt mình vào mặt cậu, khoảng cách gần đến mức Tiểu Duy có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của anh, cảm nhận được hơi thở nóng hổi mang theo mùi bạc hà thanh mát phả lên môi mình.
"Ngoan ngoãn ở lại đây. Tôi không thích những kẻ không nghe lời."
Thẩm Lệ thì thầm, hơi thở anh quấn quýt lấy hơi thở của cậu. Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian chật hẹp. Tiểu Duy cảm thấy mình như một chú thỏ nhỏ bị dồn vào đường cùng, nhưng kẻ săn mồi trước mặt lại không muốn ăn thịt cậu, mà muốn dùng sự ấm áp đáng sợ này để giam cầm cậu vĩnh viễn.
Sự thân mật quá mức này khiến tim Tiểu Duy đập loạn nhịp. Cậu cảm thấy cơ thể mình nóng lên một cách bất thường, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cậu hơi co quắp dưới lớp chăn. Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối và lệ thuộc vào một người như thế này.
Thẩm Lệ đột ngột đứng dậy, kéo theo một luồng không khí lạnh khiến Tiểu Duy hụt hẫng. Anh đi đến phía tủ đồ, lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng của mình rồi ném lên giường.
"Mặc vào. Rồi ra ăn chút cháo."
Tiểu Duy lúng túng cầm lấy chiếc áo. Nó rất lớn so với cơ thể nhỏ nhắn của cậu. Khi anh quay lưng đi, cậu mới dám rón rén chui ra khỏi chăn để mặc áo. Chiếc áo sơ mi của Thẩm Lệ dài đến tận đùi cậu, ống tay áo che lấp cả bàn tay. Mùi hương đàn hương của anh bao bọc lấy cậu, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Cậu bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn bằng gỗ lạnh giá khiến cậu khẽ xuýt xoa. Thẩm Lệ như có mắt sau lưng, anh quay lại, không nói một lời mà đi tới, trực tiếp bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa.
"A!" Tiểu Duy hốt hoảng bám chặt vào cổ anh.
Cánh tay Thẩm Lệ cứng như thép nguội, một tay đỡ dưới lưng, một tay luồn qua khoeo chân cậu. Tiểu Duy áp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, nghe rõ nhịp tim đập trầm ổn, mạnh mẽ bên trong. Sự va chạm giữa làn da mỏng manh của cậu và lớp cơ bắp nóng bỏng của anh tạo ra một loại xúc cảm điện giật, khiến đầu óc cậu trống rỗng.
Thẩm Lệ bế cậu xuống phòng ăn. Căn biệt thự rộng lớn chỉ có ánh đèn vàng nhạt nhòa, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, bí ẩn. Anh đặt cậu ngồi lên chiếc ghế nệm êm ái, rồi tự tay múc một bát cháo nóng đặt trước mặt cậu.
"Ăn đi."
Tiểu Duy cầm thìa, tay hơi run. Cậu lén nhìn Thẩm Lệ. Anh không ăn, chỉ ngồi đối diện, chống cằm nhìn cậu. Ánh mắt anh như một tấm lưới vô hình, bao vây chặt chẽ lấy cậu, không cho cậu bất kỳ lối thoát nào.
"Sao anh lại cứu tôi?" Tiểu Duy hỏi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Thẩm Lệ im lặng một lúc, đôi mắt anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng đang lấm lem một chút nước cháo của cậu. Anh vươn tay, dùng ngón cái lau nhẹ khóe môi cậu. Động tác cực kỳ chậm rãi, mang theo sự mơn trớn kín đáo.
"Vì mùi hương của em." Anh trả lời, giọng khàn đặc đầy ẩn ý. "Tôi chưa từng thấy sinh vật nào có mùi hương dễ chịu như em."
Tiểu Duy đỏ mặt đến tận mang tai. Cậu cúi gằm mặt xuống bát cháo, trái tim trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cậu là một thú nhân bị thoái hóa, luôn bị coi là kẻ yếu bỏ đi, nhưng trong mắt người đàn ông quyền lực này, cậu dường như là một báu vật quý giá.
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng đầy ám muội. Từng cử động của Tiểu Duy đều rơi vào tầm mắt của Thẩm Lệ. Anh ngắm nhìn cách cậu nhai chậm rãi, cách cái cổ trắng ngần chuyển động khi nuốt, và cả cách cậu rụt rè thu chân lại dưới ghế. Mọi thứ ở cậu đều đánh vào bản năng bảo hộ và chiếm hữu của anh.
Sau khi ăn xong, Thẩm Lệ lại bế cậu trở về phòng. Lần này, anh không đặt cậu xuống giường ngay mà ngồi xuống, để cậu ngồi lọt thỏm trong lòng mình.
"Nóng..." Tiểu Duy khẽ thốt lên khi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cực cao của Thẩm Lệ áp sát sau lưng mình.
"Đừng cử động." Thẩm Lệ vòng tay qua eo cậu, cằm tựa lên vai cậu, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ mái tóc trắng. "Để tôi ôm một lát."
Hơi thở của Thẩm Lệ phả vào cổ Tiểu Duy, khiến những sợi lông tơ của cậu dựng đứng lên. Cậu cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể anh, sự mạnh mẽ của một con sói đầu đàn đang thu mình lại để không làm tổn thương đóa hoa nhỏ bé trong lòng.
Trong không gian yên tĩnh của đêm Thành phố S, giữa hơi ấm nồng nàn của sự đụng chạm da thịt, một mối liên kết không thể cắt đứt đang âm thầm hình thành. Tiểu Duy dần buông lỏng cảnh giác, cậu tựa đầu vào vai Thẩm Lệ, mí mắt nặng trĩu vì thuốc và sự mệt mỏi. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng lúc này, trong vòng tay ấm áp này, cậu lần đầu tiên cảm thấy mình không còn cô độc.
Thẩm Lệ nhìn thiếu niên đã ngủ say trong lòng mình, ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự dịu dàng đen tối. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên vành tai đỏ hồng của cậu, thì thầm một lời tuyên bố:
"Bạch Tiểu Duy, em chạy không thoát đâu."