MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 3: DƯ VỊ CỦA SỰ CHIẾM HỮU

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 3: DƯ VỊ CỦA SỰ CHIẾM HỮU

1,814 từ · ~10 phút đọc

Ánh nắng ban mai của thành phố S không rực rỡ mà mang một màu vàng nhạt, xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, rải lên căn phòng rộng lớn những vệt sáng lốm đốm. Trong không gian còn vương lại hơi lạnh của cơn mưa đêm qua, hơi ấm tỏa ra từ cơ thể con người lại trở nên rõ rệt và mời gọi hơn bao giờ hết.

Bạch Tiểu Duy tỉnh dậy trong một trạng thái mơ màng. Cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng nhưng lại bị bao bọc bởi một sức nặng ấm áp và rắn rỏi. Khi ý thức dần quay về, cậu nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của Thẩm Lệ. Cánh tay của người đàn ông như một sợi xích bằng nhung, khóa chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, kéo sát tấm lưng trần của cậu dán chặt vào lồng ngực vững chãi của anh.

Cảm giác da thịt chạm nhau truyền đến từng đợt râm ran. Tiểu Duy có thể cảm nhận được nhịp tim trầm ổn của Thẩm Lệ đập sau lưng mình, từng nhịp, từng nhịp, mạnh mẽ và đầy quyền lực. Hơi thở của anh đều đặn phả lên đỉnh đầu cậu, mang theo mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng sau một đêm đã trở nên nồng đậm và có chút phong trần.

Cậu khẽ cựa quậy, định xoay người lại nhưng ngay lập tức, cánh tay đang đặt trên eo cậu siết chặt thêm một chút. Một tiếng gầm nhẹ đầy vẻ ngái ngủ vang lên sát bên tai:

"Ngoan, đừng động."

Giọng nói của Thẩm Lệ lúc sáng sớm thấp hơn bình thường vài tông, khàn đặc và mang theo một sự từ tính khiến sống lưng Tiểu Duy tê dại. Cậu cứng đờ người, đôi gò má nhanh chóng nhuộm một tầng mây hồng. Cảm giác này quá đỗi kỳ lạ. Trước đây, khi còn là một chú chó nhỏ lang thang, cậu chỉ mong có một chỗ trú mưa, chưa từng dám mơ về một sự che chở ấm áp đến mức khiến người ta nghẹt thở như thế này.

Tiểu Duy lấy hết can đảm, chậm rãi xoay người lại trong vòng tay anh. Chiếc áo sơ mi quá khổ đã xộc xệch, để lộ một bên vai trắng ngần và xương quai xanh tinh tế. Khi cậu xoay lại, gương mặt hai người chỉ cách nhau chưa đầy gang tay.

Thẩm Lệ đã mở mắt từ bao giờ. Đôi mắt đen sẫm của anh không hề có vẻ ngái ngủ, mà ngược lại, nó sắc sảo và mang theo sự thèm khát bản năng đang được kiềm chế. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt to tròn, lấp lánh như sương sớm của thiếu niên trong lòng mình. Ánh mắt ấy giống như một loại dung nham nóng chảy, đi đến đâu khiến làn da Tiểu Duy bỏng rát đến đó.

Bàn tay to lớn của Thẩm Lệ rời khỏi eo cậu, chậm rãi đưa lên, những ngón tay thô ráp mơn trớn đôi môi hơi sưng mọng của Tiểu Duy. Anh dùng ngón cái khẽ ấn vào môi dưới của cậu, cảm nhận sự mềm mại và đàn hồi tuyệt đối.

"Đêm qua em ngủ rất ngoan." Thẩm Lệ trầm giọng nói, đôi mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy phản ứng run rẩy của thiếu niên. "Nhưng mùi hương của em... nó khiến tôi cả đêm không thể chợp mắt."

Mùi hương hoa nhài ngọt ngào từ cơ thể Tiểu Duy dưới tác động của nhiệt độ giường chiếu đã trở nên nồng nàn hơn, nó quấn quýt lấy mùi vị Sói đen của anh, tạo nên một thứ hỗn hợp gây nghiện. Đối với một thú nhân cấp cao như Thẩm Lệ, đây chính là sự khiêu khích lớn nhất.

Tiểu Duy lúng túng, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. "Tôi... tôi không cố ý. Nếu anh không thích, tôi có thể đi..."

Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Lệ đã đột ngột lật người, áp sát cậu xuống nệm. Sức nặng của một thú nhân trưởng thành khiến Tiểu Duy cảm thấy mình như một tờ giấy mỏng manh. Hai tay anh chống hai bên đầu cậu, tạo thành một không gian giam cầm tuyệt đối.

"Đi đâu?" Ánh mắt Thẩm Lệ lạnh lẽo đi vài phần, nhưng sự chiếm hữu lại bùng lên mãnh liệt. "Em nghĩ sau khi đã mang mùi của tôi, em còn có thể đi đâu?"

Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Tiểu Duy, hít một hơi thật sâu. Chiếc mũi cao dọc dừa của anh cọ xát vào làn da nhạy cảm, hơi thở nóng hổi khiến Tiểu Duy co rụt cổ lại, đôi chân thon dài dưới lớp chăn vô thức cọ xát vào nhau. Cảm giác này thật đáng sợ, nhưng cũng thật kích thích. Cậu thấy mình giống như một con mồi tự nguyện dâng hiến cho vị vua của rừng rậm.

"Ưm... Thẩm... Thẩm Lệ..." Tiểu Duy gọi tên anh một cách không tự chủ.

Tiếng gọi nhỏ bé ấy như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Thẩm Lệ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hiện lên những tia máu mỏng. Anh nhìn đôi môi đang hé mở của cậu, không chút do dự mà cúi xuống, phủ lên đó một nụ hôn mang tính chất xâm lược.

Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng. Nó mang theo sự dồn nén của loài thú, sự khát khao chiếm đoạt và cả sự đánh dấu lãnh thổ. Thẩm Lệ mút mát cánh môi mềm mại, lưỡi anh càn quét khoang miệng cậu, tham lam đòi hỏi từng chút ngọt ngào. Tiểu Duy bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, hai tay cậu bám chặt vào vai anh, những ngón tay mảnh khảnh bấm sâu vào khối cơ bắp rắn chắc.

Âm thanh môi lưỡi giao quấn cùng tiếng thở dốc nặng nề vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Mỗi một cái chạm, mỗi một hơi thở đều được phóng đại lên gấp bội. Tiểu Duy cảm thấy cơ thể mình như tan chảy thành nước, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cậu không nhịn được mà phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.

Sau một lúc lâu, Thẩm Lệ mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi đã bị hôn đến đỏ hồng và sũng nước của cậu. Anh trán chạm trán với cậu, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, nóng bỏng và dồn dập.

"Nhớ kỹ cảm giác này." Thẩm Lệ thì thầm, giọng nói khàn đến mức cực điểm. "Em là của tôi. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt này... đều thuộc về một mình Thẩm Lệ tôi."

Tiểu Duy ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mờ mịt. Cậu chưa hiểu hết ý nghĩa của sự chiếm hữu trong giới thú nhân, nhưng cậu biết rằng, mình đã hoàn toàn bị người đàn ông này chế ngự.

Thẩm Lệ nhìn bộ dạng ngây thơ của cậu, trong lòng thở dài một tiếng. Anh đứng dậy, vươn vai để lộ những đường cong cơ bắp hoàn mỹ. Sự tương phản giữa sự mạnh mẽ, hoang dã của anh và vẻ nhỏ bé, yếu ớt của Tiểu Duy nằm trên giường tạo nên một bức tranh đầy tính khiêu gợi và nghệ thuật.

"Tôi phải đến công ty." Thẩm Lệ vừa mặc áo sơ mi vừa nói, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc về phía giường. "Ở nhà ngoan ngoãn. Quản gia sẽ chuẩn bị quần áo và thức ăn cho em. Đừng có ý định rời khỏi căn nhà này, nếu không..."

Anh bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt sắc lẹm lướt qua đôi chân trần của cậu đủ để Tiểu Duy hiểu rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Tiểu Duy nhìn theo bóng lưng cao lớn của Thẩm Lệ khuất sau cánh cửa, căn phòng đột ngột trở nên trống trải. Cậu vùi mặt vào chiếc gối còn vương lại mùi hương của anh, trái tim vẫn chưa thôi đập loạn. Sự ấm áp ban nãy vẫn còn đọng lại trên da thịt, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của con sói đen mạnh mẽ kia.

Cả ngày hôm đó, Tiểu Duy được chăm sóc như một vị hoàng tử nhỏ. Những người làm trong biệt thự đều nhìn cậu với ánh mắt tò mò nhưng đầy kính trọng. Họ chưa bao giờ thấy chủ nhân của mình mang bất kỳ ai về nhà, chứ đừng nói đến việc để người đó ngủ trong phòng riêng của mình.

Tiểu Duy mặc bộ quần áo mới mà quản gia chuẩn bị — một bộ đồ ngủ bằng nhung màu kem mềm mại. Cậu đi tham quan quanh biệt thự. Nơi này rộng lớn nhưng lạnh lẽo, thiếu đi hơi thở của sự sống cho đến khi cậu xuất hiện. Cậu đứng trước khung cửa sổ lớn nhìn ra sân vườn được cắt tỉa cầu kỳ, lòng thầm nghĩ về Thẩm Lệ.

Anh ấy đang làm gì? Anh ấy có nghĩ về cậu không?

Bản tính của loài chó Shih Tzu là dính người và trung thành. Dù chỉ mới gặp nhau, nhưng sự bảo hộ của Thẩm Lệ đã vô tình kích hoạt bản năng phụ thuộc sâu sắc trong lòng Tiểu Duy. Cậu bắt đầu cảm thấy bồn chồn, ánh mắt luôn hướng về phía cổng lớn, mong chờ tiếng động cơ xe quen thuộc.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời thành phố S, Thẩm Lệ cuối cùng cũng trở về.

Bước chân anh dồn dập hơn thường ngày. Khi mở cửa phòng khách, điều đầu tiên anh làm là tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé kia. Và khi nhìn thấy Tiểu Duy đang ngủ gật trên ghế sofa trong phòng khách, đôi chân nhỏ co quắp lại, trái tim cứng rắn của con sói đen dường như mềm nhũn đi.

Anh tiến lại gần, bế cậu lên. Tiểu Duy giật mình tỉnh giấc, khi thấy là anh, cậu không hề sợ hãi mà ngược lại, cậu chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào lồng ngực anh như một thói quen.

"Anh về rồi..."

Giọng nói ngái ngủ, nũng nịu của cậu khiến toàn bộ mệt mỏi sau một ngày làm việc của Thẩm Lệ tan biến. Anh siết chặt vòng tay, tham lam hít hà mùi hương của cậu.

"Ừ, tôi về rồi."

Đêm thứ hai tại biệt thự, sự gắn kết giữa họ không còn là sự cứu giúp tình cờ, mà đã bắt đầu nhuốm màu của sự khao khát và phụ thuộc sâu sắc. Con sói đen đã tìm thấy miếng mồi ngon nhất đời mình, và chú chó nhỏ đã tìm thấy vị thần bảo hộ duy nhất