Ánh hoàng hôn tại Thành phố S bị chặn lại bởi những bức tường đá xám của biệt thự Thẩm gia, chỉ còn lại những vệt sáng đỏ sẫm như rượu vang vắt vẻo trên bệ cửa sổ. Trong phòng khách rộng lớn, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc và nhịp thở đều đặn của Bạch Tiểu Duy.
Khi Thẩm Lệ bế cậu lên từ ghế sofa, Tiểu Duy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Cậu rúc sâu vào hõm cổ anh, cảm nhận lớp áo sơ mi hơi lạnh vì gió đêm nhưng bên trong lại là một khối cơ thể nóng như lò lửa. Mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với chút mùi sương đêm từ bên ngoài tràn vào khứu giác, khiến Tiểu Duy vô thức hít hà, cái mũi nhỏ hồng hồng cọ xát lên làn da cổ mạnh mẽ của Thẩm Lệ.
"Ưm... anh đã về..."
Thanh âm của thiếu niên mang theo sự nũng nịu bản năng, mềm nhũn như bông gòn. Thẩm Lệ không nói gì, nhưng cánh tay đang đỡ lấy mông và lưng cậu siết chặt lại. Sự tiếp xúc da thịt qua lớp vải mỏng làm bùng lên một cảm giác chiếm hữu nguyên thủy. Anh thích cái cách cậu phụ thuộc vào mình, giống như một sinh vật nhỏ bé chỉ có thể sinh tồn dựa vào hơi ấm của anh.
Nhưng sự yên bình ấy bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa khô khốc.
Thẩm Lệ nhíu mày, đôi đồng tử đen sẫm chợt co rút lại, hiện lên tia sáng xanh lục lạnh lẽo. Anh không đặt Tiểu Duy xuống mà cứ thế bế cậu đi ra phía sảnh. Quản gia đã mở cửa, và đứng đó là một người đàn ông với vẻ ngoài hào hoa nhưng mang theo áp lực không hề nhỏ — Lục Hàn, một thú nhân giống Báo Tuyết, đồng thời cũng là đối tác lâu năm của tập đoàn Thẩm Thị.
Ngay khi cửa mở, mùi vị của một thú nhân cấp cao khác xộc vào, Tiểu Duy theo bản năng run rẩy. Cậu là giống chó Shih Tzu, một loài thú nhân bị coi là "thú kiểng", bản năng sợ hãi trước những kẻ săn mồi hàng đầu là điều không thể tránh khỏi. Cậu siết chặt lấy cổ Thẩm Lệ, giấu mặt vào lồng ngực anh, cơ thể nhỏ bé co quắp lại.
"Ồ, Thẩm tổng, chẳng trách hôm nay anh lại rời cuộc họp sớm như vậy." Lục Hàn nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo dời từ khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Lệ xuống sinh vật trắng muốt đang run rẩy trong lòng anh. "Một món đồ chơi mới sao? Mùi hương... thật thuần khiết."
Lục Hàn tiến lên một bước, ý đồ muốn nhìn rõ mặt Tiểu Duy.
"Gầm!"
Một tiếng gầm gừ trầm đục phát ra từ sâu trong cổ họng Thẩm Lệ. Đó không phải là tiếng người, mà là tiếng cảnh cáo của một con Sói đầu đàn khi lãnh địa bị xâm phạm. Áp lực của thú nhân cấp cao trong phòng tăng vọt khiến không khí dường như đặc quánh lại.
"Lùi lại." Thẩm Lệ lạnh lùng thốt ra hai chữ, đôi mắt anh khóa chặt lấy đối phương, tràn đầy sự đe dọa. "Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Cậu đang đứng trong lãnh địa của tôi, và cậu vừa chạm vào giới hạn của tôi."
Lục Hàn khựng lại, giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng, nhưng nụ cười trên môi vẫn đầy vẻ thú vị: "Bình tĩnh nào, tôi chỉ tò mò chút thôi. Không ngờ con sói cô độc nhất thành phố S lại có lúc bao bọc một tiểu thú nhân yếu ớt thế này."
Sự sợ hãi của Tiểu Duy đạt đến đỉnh điểm khi nghe thấy những lời đó. Cậu cảm nhận được sự căng cứng của từng khối cơ bắp trên người Thẩm Lệ. Bản năng của cậu mách bảo rằng có một cuộc chiến sắp xảy ra. Trong cơn hoảng loạn, Tiểu Duy không trốn chạy, mà ngược lại, cậu vươn bàn tay nhỏ nhắn lên, vuốt ve vùng gáy của Thẩm Lệ — nơi nhạy cảm nhất của một thú nhân.
"Đừng... đừng giận..." Tiểu Duy thì thầm, giọng nói run rẩy hòa vào lồng ngực anh.
Hành động xoa dịu ngây ngô ấy như một xô nước lạnh dội vào ngọn lửa giận dữ của Thẩm Lệ. Anh rủ mắt nhìn xuống đỉnh đầu trắng muốt của thiếu niên, sự hung bạo trong ánh mắt dần biến mất, thay vào đó là một sự dịu dàng đen tối. Anh không thèm liếc nhìn Lục Hàn thêm một lần nào, chỉ để lại một câu lạnh nhạt với quản gia:
"Tiễn khách. Những việc còn lại để thư ký xử lý."
Nói rồi, anh xoay người bế Tiểu Duy lên lầu, bước chân dứt khoát và mạnh mẽ như muốn tách biệt hoàn toàn cậu khỏi thế giới bên ngoài.
Vào đến phòng ngủ, Thẩm Lệ đặt Tiểu Duy xuống chiếc giường rộng lớn. Anh không rời đi ngay mà phủ bóng đen của mình lên người cậu. Tiểu Duy nhìn anh, đôi mắt to tròn vẫn còn vương chút sợ hãi, hàng lông mi dài rậm run rẩy như cánh bướm đêm.
"Sợ sao?" Thẩm Lệ hỏi, giọng anh khàn đặc.
Tiểu Duy khẽ gật đầu, rồi lại lắc đầu. Cậu vươn tay nắm lấy ngón tay cái của anh, giọng nhỏ xíu: "Mùi của người kia... rất đáng sợ. Nhưng mùi của anh... làm tôi thấy an tâm."
Thẩm Lệ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của cậu. Lời nói của thiếu niên giống như một loại độc dược ngọt ngào nhất, thấm vào tim anh. Anh quỳ một gối lên giường, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Bàn tay to lớn của anh luồn vào mái tóc trắng mềm mại của Tiểu Duy, ép cậu phải ngẩng đầu lên nhìn mình.
"Em nên sợ tôi hơn hắn." Thẩm Lệ thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cậu. "Hắn chỉ muốn nhìn em, còn tôi... tôi muốn khảm em vào trong máu thịt của mình."
Ánh mắt anh rơi xuống vùng cổ trắng ngần của Tiểu Duy, nơi mạch máu đang đập rộn ràng. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, làn da của cậu mịn màng như một lớp kem sữa, mời gọi kẻ săn mồi đến thưởng thức. Thẩm Lệ không kìm lòng được mà cúi xuống, nhưng không phải là một nụ hôn, mà là một cú táp nhẹ vào vùng da mỏng manh ấy.
"A..." Tiểu Duy khẽ thốt lên, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
Răng của Thẩm Lệ không đâm thủng da, nhưng áp lực từ hàm răng sắc nhọn và hơi nóng từ lưỡi anh khi liếm qua vết cắn khiến Tiểu Duy cảm thấy toàn thân mềm nhũn. Đây là cách loài sói đánh dấu lãnh thổ, một hành vi chiếm hữu vừa thô bạo vừa nồng nàn.
Thẩm Lệ trượt lưỡi xuống xương quai xanh của cậu, mút mát nhẹ nhàng tạo nên những vệt hồng nhạt như những đóa hoa đào nở rộ trên nền tuyết trắng. Bàn tay anh không rảnh rỗi, bắt đầu luồn vào trong áo sơ mi của cậu, mơn trớn vùng eo thon gọn và làn da mịn màng ở bụng.
"Nóng... Thẩm Lệ... người anh nóng quá..." Tiểu Duy thở dốc, hai tay cậu vô thức bám chặt vào bờ vai rộng của anh.
Cơ thể cậu phản ứng lại một cách chân thực nhất. Dưới sự đụng chạm của Thẩm Lệ, một luồng nhiệt lạ lùng nảy sinh từ sâu trong bụng dưới, khiến đôi chân cậu không nhịn được mà co quắp lại, cọ xát vào hông anh. Cảm giác này quá đỗi mới mẻ và mãnh liệt, khiến một sinh vật ngây thơ như cậu chỉ biết tiếp nhận trong sự bàng hoàng.
Thẩm Lệ ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt tràn ngập hơi sương và gương mặt đỏ bừng của Tiểu Duy, trong lòng anh trỗi dậy một sự thỏa mãn cực độ. Anh thích nhìn thấy cậu bị mình trêu chọc đến mức không biết phải làm sao, thích nhìn thấy cậu chỉ có thể dựa dẫm vào mình để tìm kiếm hơi thở.
Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cậu vào lòng, để đầu cậu tựa lên cánh tay mình.
"Ngủ đi." Anh trầm giọng, bàn tay vẫn đều đặn vuốt ve dọc theo sống lưng cậu, giống như đang trấn an một chú chó nhỏ sau cơn hoảng sợ. "Ở đây, không ai có thể chạm vào em trừ tôi."
Tiểu Duy rúc sâu vào ngực anh, hít đầy phổi mùi hương đàn hương quen thuộc. Cơn buồn ngủ ập đến cùng với cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu không biết rằng, đối với Thẩm Lệ, đây chỉ là khởi đầu của một sự giam cầm ngọt ngào. Con sói đã bắt đầu dệt nên chiếc lưới tình yêu, và chú chó nhỏ tội nghiệp đã hoàn toàn lạc lối trong đó.
Trong bóng tối, đôi mắt Thẩm Lệ vẫn sáng rực. Anh lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Tiểu Duy, thầm hứa với bản năng thú tính của mình: Em sẽ mãi mãi là của tôi, tiểu thiên sứ trắng muốt ạ.