Căn phòng ngủ ở tầng cao nhất của biệt thự Thẩm gia được bao phủ bởi một bầu không khí đặc quánh và nóng hổi, khác hẳn với sự lạnh lẽo thường ngày của Thành phố S bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm, nhảy múa trên tấm ga giường bằng lụa đen, nơi có hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau trong một trạng thái không thể tách rời.
Thẩm Lệ tỉnh dậy từ rất sớm, nhưng anh không rời giường. Bản năng của loài sói nhạy bén hơn bất kỳ ai, và sáng nay, khứu giác của anh đang bị tra tấn bởi một mùi hương nồng đậm đến mức khiến lý trí của anh sắp sửa đứt đoạn.
Mùi hoa nhài thanh khiết của Bạch Tiểu Duy vốn dĩ đã ngọt ngào, nhưng hôm nay, nó lại pha lẫn một chút vị mật đào chín mọng, tỏa ra hơi nóng hôi hổi. Đó là mùi vị của sự chín muồi, là tín hiệu nguyên thủy nhất của một thú nhân khi bước vào kỳ phát tình đầu tiên.
Trong lòng anh, Tiểu Duy đang co rúm người lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. Làn da trắng sứ của cậu giờ đây phủ một tầng màu hồng nhạt như hoa anh đào, hơi thở hổn hển mang theo sự bồn chồn khó tả. Cậu vô thức cọ xát đôi chân thon dài vào đùi Thẩm Lệ, tìm kiếm một sự giải tỏa mà chính cậu cũng không hiểu rõ.
"Nóng... Thẩm Lệ... em thấy nóng..."
Tiếng thì thầm của Tiểu Duy khàn đặc, mỗi câu chữ đều như một chiếc móc nhỏ kéo căng dây thần kinh của Thẩm Lệ. Cậu mở mắt, đôi đồng tử vốn dĩ trong veo giờ đây phủ một tầng sương mù mờ mịt, đờ đẫn nhìn người đàn ông trước mặt. Cậu không nhận ra mình đang làm gì, chỉ biết rằng cơ thể cậu đang khao khát được chạm vào, được xoa dịu bởi sự cứng rắn và lạnh lẽo từ người đối diện.
Thẩm Lệ hít một hơi thật sâu, yết hầu trượt mạnh lên xuống. Anh vươn tay, lòng bàn tay thô ráp chạm vào trán Tiểu Duy. Nhiệt độ cao đến mức khiến anh giật mình. Đây không phải là cơn sốt của bệnh tật, mà là ngọn lửa từ sâu trong dòng máu thú nhân lai đang bùng phát.
"Tiểu Duy, nhìn tôi." Thẩm Lệ trầm giọng, bàn tay anh chuyển xuống nâng cằm cậu lên, ép cậu phải đối diện với ánh mắt rực lửa của mình.
Tiểu Duy chớp chớp mắt, hàng lông mi dài run rẩy sũng nước. Cậu thấy Thẩm Lệ như một vị thần trong bóng tối, hơi thở mang mùi gỗ đàn hương của anh là thứ duy nhất giúp cậu không bị nhấn chìm trong cơn nóng bỏng này. Cậu không nhịn được mà vươn lưỡi liếm nhẹ đôi môi khô khốc, hành động ngây ngô ấy lại là đòn chí mạng đánh vào sự nhẫn nại của Thẩm Lệ.
"Em có biết mình đang gặp chuyện gì không?" Thẩm Lệ hỏi, giọng anh khàn đặc đến mức nghe như tiếng gầm thấp.
Tiểu Duy lắc đầu, nước mắt sinh lý vì khó chịu mà trào ra nơi khóe mắt. Cậu chủ động rướn người lên, vòng tay qua cổ Thẩm Lệ, kéo anh xuống sát mình. Lồng ngực cậu phập phồng, sự cọ xát giữa hai cơ thể qua lớp vải mỏng manh tạo ra những tia điện tê dại.
"Giúp em... ở đây khó chịu quá..." Tiểu Duy vừa nói vừa cầm tay Thẩm Lệ đặt lên lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập loạn xạ như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng.
Cảm giác mềm mại và ấm nóng từ cơ thể thiếu niên truyền đến khiến lòng bàn tay Thẩm Lệ như bị bỏng. Anh là một con sói đen trưởng thành, sức mạnh và dục vọng trong anh luôn ở mức cao nhất, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát như lúc này. Sự nhỏ bé, yếu ớt của Tiểu Duy vừa kích thích bản năng săn mồi, vừa đánh thức khát vọng bảo hộ điên cuồng trong anh.
Thẩm Lệ không chịu đựng thêm được nữa. Anh cúi xuống, nụ hôn rơi xuống như mưa rào, từ trán, xuống mắt, rồi dừng lại ở vành tai nhạy cảm của cậu. Anh khẽ cắn vào dái tai hồng hào, hơi thở nóng hổi phả vào trong ống tai cậu:
"Em là kẻ khơi mào, Tiểu Duy. Một khi đã bắt đầu, tôi sẽ không bao giờ buông tay đâu."
Nói rồi, anh xoay người áp chế cậu xuống dưới thân. Chiếc áo sơ mi trên người Tiểu Duy vốn đã lỏng lẻo nay bị anh kéo sang hai bên, để lộ bờ vai trắng ngần và vùng ngực nhấp nhô. Thẩm Lệ vùi đầu vào hõm cổ cậu, tham lam hít lấy mùi hương phát tình đang nồng nặc nhất ở đó.
Răng của anh khẽ cọ lên vùng da mỏng manh nơi mạch máu đang đập, một cảm giác đe dọa đầy kích thích khiến Tiểu Duy run rẩy. Cậu không thấy sợ, ngược lại, cậu cảm thấy một sự thỏa mãn lạ lùng khi được người đàn ông này chiếm hữu. Cậu chủ động dang rộng đôi chân, quấn lấy hông anh, tiếng rên rỉ thoát ra từ môi không còn là sự đau đớn mà là sự khát cầu.
"Thẩm Lệ... cắn em đi... làm ơn..."
Lời khẩn cầu của thiếu niên hoàn toàn phá vỡ xiềng xích lý trí của Sói đen. Thẩm Lệ ngẩng đầu, đôi mắt anh đã hoàn toàn chuyển sang màu xanh lục đậm, sâu thẳm và đầy thú tính. Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn khắc ghi hình bóng này vào tận linh hồn.
Bàn tay anh bắt đầu di chuyển xuống dưới, mơn trớn những vùng da nhạy cảm nhất, khơi gợi lên những cảm xúc mà một thú nhân lai chưa từng được biết đến. Từng tấc da thịt chạm nhau đều bùng cháy, hơi thở hai người hòa làm một, nóng bỏng và dồn dập trong không gian chỉ còn lại tiếng nhịp tim và tiếng ma sát của vải vóc.
Trận phát tình này kéo dài suốt cả buổi sáng. Trong căn phòng đóng kín, Thẩm Lệ đã dùng cách thức nguyên thủy nhất để đánh dấu và xoa dịu chú chó nhỏ của mình. Mỗi một dấu răng anh để lại trên người cậu, mỗi một hơi thở anh gửi gắm vào da thịt cậu, đều là minh chứng cho một sự chiếm hữu tuyệt đối không thể vãn hồi.
Khi cơn nóng dần dịu đi, Tiểu Duy mệt lả nằm trong lòng Thẩm Lệ, toàn thân cậu đầy những dấu vết hồng tím rải rác, trông như những đóa hoa anh đào bị bầm dập sau một trận bão lớn. Cậu mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay, nhưng tâm hồn lại tràn đầy một cảm giác lấp đầy kỳ lạ.
Thẩm Lệ dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau chùi cho cậu, ánh mắt anh nhìn cậu lúc này không còn sự hung bạo, mà là một sự dịu dàng bao dung đến cực điểm. Anh hôn lên trán cậu, thì thầm:
"Ngủ đi, em đã là của tôi hoàn toàn rồi."
Tiểu Duy mỉm cười nhạt, rúc vào ngực anh, chìm vào giấc ngủ say nồng. Cậu không biết rằng, sau kỳ phát tình này, sự gắn kết giữa một Sói đen và một Shih Tzu sẽ không đơn giản chỉ là tình cảm, mà là sự cộng sinh của định mệnh.