Cơn bão của kỳ phát tình đầu tiên đi qua, để lại trong căn phòng ngủ rộng lớn một dư vị nồng nàn đến mức khiến người ta nghẹt thở. Ánh nắng chiều tà của Thành phố S bắt đầu ngả sang màu vàng hổ phách, hắt qua rèm cửa, chiếu lên tấm lưng rộng lớn của Thẩm Lệ khi anh đang tựa vào thành giường.
Trong vòng tay anh, Bạch Tiểu Duy vẫn đang chìm vào giấc ngủ sâu sau một buổi sáng kiệt sức. Làn da của thiếu niên dưới ánh sáng mờ ảo trông mịn màng như một khối ngọc thạch trắng, nhưng rải rác trên đó là những dấu ấn màu hoa anh đào đậm nhạt – minh chứng cho sự chiếm hữu thâm sâu của con sói đầu đàn.
Thẩm Lệ cúi đầu, dùng chóp mũi khẽ lướt qua vành tai nhỏ nhắn của cậu. Một điều kỳ lạ đã xảy ra: sau khi được đánh dấu bằng hơi thở và sự va chạm da thịt mãnh liệt, mùi hương của Tiểu Duy không còn chỉ là hương hoa nhài thanh khiết nữa. Giờ đây, trong hơi ấm tỏa ra từ cơ thể thiếu niên, đã hòa quyện hoàn toàn với mùi gỗ đàn hương trầm mặc của Thẩm Lệ.
Sự hòa quyện này khiến Thẩm Lệ cảm thấy một sự thỏa mãn nguyên thủy dâng trào trong lồng ngực. Anh vươn bàn tay to lớn, chậm rãi vuốt ve dọc sống lưng mảnh khảnh của cậu, cảm nhận từng đốt xương sống tinh tế dưới lòng bàn tay thô ráp.
"Ưm..."
Tiểu Duy khẽ động đậy, hàng lông mi dài rậm run rẩy rồi từ từ mở ra. Đôi mắt cậu lúc này không còn vẻ đờ đẫn của kỳ phát tình, nhưng lại phủ một tầng hơi nước mềm mại, nhìn Thẩm Lệ bằng một sự tin tưởng tuyệt đối. Ngay khi nhìn thấy gương mặt anh, theo bản năng dính người của giống loài Shih Tzu, cậu không hề rụt lại mà ngược lại, cậu chủ động rướn người, vùi mặt vào lồng ngực trần của anh, hai tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông.
"Đói không?" Thẩm Lệ trầm giọng, bàn tay anh luồn vào mái tóc trắng hơi rối của cậu, khẽ vò nhẹ.
"Không đói... chỉ muốn ôm anh..." Giọng Tiểu Duy khàn khàn, nhỏ xíu như tiếng mèo con.
Cậu cảm thấy cơ thể mình có một sự thay đổi kỳ lạ. Dường như mỗi lỗ chân lông trên da thịt đều đang gào thét đòi hỏi hơi ấm từ Thẩm Lệ. Chỉ cần rời xa vòng tay anh một chút thôi, cậu liền thấy lạnh lẽo và bất an. Đây là "hậu quả" của việc một thú nhân lai bị đánh dấu quá sâu đậm ngay từ lần đầu tiên – cậu đã hoàn toàn trở nên lệ thuộc vào mùi hương của người đàn ông này.
Thẩm Lệ khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự dung túng vô hạn. Anh bế bổng cậu dậy, để cậu ngồi lọt thỏm trong lòng mình như một đứa trẻ. Sự tiếp xúc giữa hai cơ thể lúc này không mang nặng tính dục như buổi sáng, mà tràn ngập sự vỗ về.
"Tôi phải xuống dưới xử lý một chút việc công ty. Em nằm nghỉ thêm một lát, được không?"
Ngay khi nghe đến việc Thẩm Lệ sẽ rời đi, đồng tử của Tiểu Duy khẽ co rụt lại. Cậu siết chặt vòng tay hơn, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn anh, tràn đầy vẻ khẩn cầu: "Đừng đi... hoặc là, cho em đi theo..."
Thẩm Lệ nheo mắt. Anh nhìn thấy sự bất an chân thật trong mắt cậu. Bản năng bảo hộ trong anh trỗi dậy mãnh liệt. Đáng lẽ ra, anh nên để cậu ở lại nghỉ ngơi, nhưng nhìn bộ dạng dính người đến đáng thương này, anh lại không nỡ từ chối.
"Em chắc chứ? Đến công ty sẽ rất mệt, và có nhiều người lạ."
Tiểu Duy gật đầu lia lịa, mái tóc trắng cọ xát vào cằm Thẩm Lệ gây ra cảm giác ngứa ngáy đầy ám muội. "Chỉ cần ở gần anh... em sẽ không sợ."
Ba mươi phút sau, tại sảnh chính của Tập đoàn Thẩm Thị — tòa nhà vốn nổi tiếng với phong cách làm việc kỷ luật và lạnh lùng như một cỗ máy — tất cả nhân viên đều đồng loạt đứng hình.
Vị chủ tịch máu lạnh của họ, người luôn xuất hiện với bộ âu phục phẳng phiu và sát khí ngút trời, hôm nay vẫn mặc bộ đồ thủ công đắt giá ấy, nhưng trên tay lại bế một thiếu niên. Thiếu niên ấy được bọc kín trong một chiếc áo khoác măng tô to sụ của Thẩm Lệ, chỉ để lộ ra một đôi chân trắng nõn đi tất len và một mái tóc trắng mềm mại đang rúc sâu vào vai anh.
Thẩm Lệ đi thẳng vào thang máy dành riêng cho chủ tịch, không liếc nhìn ai lấy một cái. Nhưng áp lực tỏa ra từ người anh đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải cúi đầu. Đó là áp lực của một con sói đang mang theo "báu vật" của mình đi tuần tra lãnh địa.
Vào đến văn phòng, Thẩm Lệ đặt Tiểu Duy xuống chiếc ghế sofa da rộng lớn. Nhưng ngay khi tay anh vừa rời khỏi cơ thể cậu, Tiểu Duy đã lập tức nắm lấy vạt áo anh, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên sự hoảng hốt.
"Ngoan, tôi ngồi ngay kia." Thẩm Lệ chỉ tay về phía bàn làm việc cách đó không đầy hai mét. "Em có thể nhìn thấy tôi mọi lúc."
Tiểu Duy lúc này mới miễn cưỡng buông tay. Cậu ngồi cuộn tròn trên ghế, đôi mắt không rời khỏi bóng lưng của Thẩm Lệ.
Trong văn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng gõ bàn phím đều đặn. Thẩm Lệ đang xử lý một dự án quan trọng tại các thành phố phía Bắc, nhưng thỉnh thoảng, anh vẫn vô thức ngẩng đầu lên. Mỗi khi ánh mắt hai người giao nhau, Tiểu Duy lại nở một nụ cười ngây ngô, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết, khiến trái tim vốn dĩ khô khan của Thẩm Lệ như được rót vào một dòng suối ấm.
Khoảng một tiếng sau, thư ký gõ cửa bước vào để đưa tài liệu. Đó là một thú nhân giống mèo, khá nhạy cảm với mùi hương. Ngay khi vừa bước vào phòng, cô đã khựng lại. Mùi hương phát tình còn sót lại trên người Tiểu Duy hòa quyện với mùi uy áp mạnh mẽ của Thẩm Lệ tạo nên một bầu không khí vô cùng riêng tư và nóng bỏng.
Tiểu Duy thấy người lạ, theo bản năng cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt lấy gấu áo khoác. Cậu thấy sợ những ánh mắt dò xét.
Thẩm Lệ nhận ra sự thay đổi của cậu. Anh không đợi thư ký kịp lên tiếng, liền lạnh lùng ra lệnh: "Để tài liệu xuống đó rồi ra ngoài. Từ giờ đến cuối ngày, không có lệnh của tôi, không ai được phép vào đây."
Thư ký vội vàng đặt tập hồ sơ xuống rồi chạy trối chết. Cô thầm nghĩ, vị chủ tịch này không chỉ tìm thấy "bạn đời", mà còn là một kiểu sủng ái đến mức điên rồ.
Khi cửa đóng lại, Thẩm Lệ đứng dậy đi về phía sofa. Anh ngồi xuống cạnh Tiểu Duy, kéo cậu ngồi lên đùi mình.
"Sợ sao?"
Tiểu Duy gật đầu, rúc đầu vào ngực anh, hít thật sâu mùi hương quen thuộc để bình ổn lại nhịp tim. "Hơi thở của họ... không giống anh. Em không thích."
Thẩm Lệ nâng cằm cậu lên, nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh hơi nước ấy. Anh nhận ra rằng, sự lệ thuộc này của Tiểu Duy không chỉ là do kỳ phát tình, mà còn là sự gắn kết về linh hồn. Chú chó nhỏ này đã thực sự coi anh là cả thế giới.
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng nàn rơi trên đôi môi đỏ mọng của cậu. Nụ hôn này kéo dài, chậm rãi và mang theo sự thấu hiểu. Lưỡi anh nhẹ nhàng khơi gợi, quấn quýt lấy lưỡi cậu, tạo nên những tiếng thở dốc đầy tình tứ giữa căn phòng làm việc trang nghiêm.
Bàn tay Thẩm Lệ luồn vào trong áo sơ mi của cậu, mơn trớn làn da nóng hổi ở vùng lưng, cảm nhận sự run rẩy nhè nhẹ của thiếu niên dưới từng cái chạm. Sự thân mật này khiến Tiểu Duy hoàn toàn quên đi nỗi sợ hãi ban nãy. Cậu vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn một cách vụng về nhưng đầy nhiệt tình.
"Thẩm Lệ... anh có bỏ em không?" Tiểu Duy thì thầm giữa nụ hôn, hơi thở hỗn loạn phả vào môi anh.
Thẩm Lệ khựng lại một chút, ánh mắt anh hiện lên một sự kiên định đến đáng sợ. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cậu, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng:
"Trừ khi tôi chết, nếu không, em đừng hòng thoát khỏi tầm mắt của tôi dù chỉ một bước."
Câu nói mang đậm tính chiếm hữu của loài thú ấy lại là lời hứa ngọt ngào nhất mà Tiểu Duy từng được nghe. Cậu mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, cảm thấy Thành phố S ngoài kia dù có ồn ào và lạnh lẽo đến đâu, thì trong vòng tay này, cậu đã tìm thấy thiên đường của riêng mình.
Chiều hôm đó, trong văn phòng chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị, có một con sói đen đang miệt mài làm việc, và trong lòng anh là một cục bông trắng muốt đang ngủ say, hơi thở của cả hai hòa quyện, tạo nên một chương mới cho sự gắn bó không thể tách rời.