MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 7: SÓNG NGẦM VÀ LỜI HỨA CỦA BIỂN CẢ

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 7: SÓNG NGẦM VÀ LỜI HỨA CỦA BIỂN CẢ

1,525 từ · ~8 phút đọc

Sự xuất hiện của Bạch Tiểu Duy tại tập đoàn Thẩm Thị giống như một viên đá ném vào mặt hồ đang yên ả, tạo ra những gợn sóng không hồi kết. Tin tức về việc vị chủ tịch vốn nổi tiếng là "cỗ máy máu lạnh" lại nâng niu một thiếu niên tóc trắng như báu vật đã lan truyền với tốc độ chóng mặt trong giới thú nhân thượng lưu tại Thành phố S. Những kẻ ngưỡng mộ có, nhưng những kẻ mang tâm cơ rình rập cũng không ít.

Thẩm Lệ nhạy bén nhận ra những ánh mắt không mấy tốt đẹp hướng về phía phòng làm việc của mình. Bản năng của một con sói đầu đàn cho anh biết rằng, sự an toàn của Tiểu Duy đang bị đe dọa bởi những kẻ muốn dùng cậu để uy hiếp anh.

Ngay tối hôm đó, khi Thành phố S vừa lên đèn, Thẩm Lệ đã đưa ra một quyết định dứt khoát.

"Chúng ta sẽ đi Thành phố Hải."

Tiểu Duy đang ngồi cuộn tròn trên giường, tay cầm một chiếc bánh ngọt nhỏ mà quản gia vừa mang lên, nghe vậy liền ngơ ngác ngẩng đầu. Đôi mắt to tròn của cậu chớp chớp, môi còn dính một chút kem sữa trắng muốt.

"Thành phố Hải? Ở đó có biển không anh?"

Thẩm Lệ nhìn bộ dạng ngây ngô ấy, trái tim vốn dĩ luôn căng thẳng bỗng chốc mềm đi một góc. Anh tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, vươn ngón tay cái ra gạt đi vệt kem bên khóe môi cậu, rồi không kìm lòng được mà đưa ngón tay ấy lên miệng mình nếm nhẹ. Một hành động vô cùng tự nhiên nhưng lại mang theo sự thân mật đến cực điểm.

"Có biển. Ở đó yên tĩnh hơn, và em sẽ được tự do hơn một chút."

Tiểu Duy nghe đến "tự do", đôi mắt liền sáng rực lên. Cậu chủ động rướn người, ôm lấy cánh tay mạnh mẽ của Thẩm Lệ, dụi đầu vào vai anh. "Chỉ cần có anh, đi đâu cũng được."

Chuyến bay tư nhân đưa họ rời khỏi sự xô bồ của Thành phố S để đến với Thành phố Hải — một nơi cách biệt với sự sầm uất, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và mùi muối biển mặn mòi. Căn biệt thự ven biển của Thẩm Lệ nằm tách biệt trên một vách đá, xung quanh là rừng thông xanh mướt, là nơi lý tưởng để một con sói đen che giấu và bảo vệ đóa hoa của mình.

Đêm đầu tiên tại Thành phố Hải, không khí mang theo cái lạnh thanh khiết của biển cả.

Tiểu Duy đứng ngoài ban công rộng lớn, chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh bị gió biển thổi bay khấp khểnh, để lộ đôi chân thon dài và làn da trắng ngần. Cậu lần đầu tiên được thấy biển về đêm, một màu đen mênh mông và sâu thẳm, giống như đôi mắt của Thẩm Lệ vậy.

"Lạnh đấy, vào nhà đi."

Một vòng tay ấm áp từ phía sau bao bọc lấy cậu. Thẩm Lệ áp sát lồng ngực mình vào lưng Tiểu Duy, hai bàn tay to lớn bao phủ lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang bám trên thành lan can. Hơi ấm từ anh ngay lập tức xua tan cái lạnh của gió biển. Tiểu Duy khẽ thở ra một tiếng thỏa mãn, cậu tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại để cảm nhận sự rung động từ lồng ngực của người đàn ông.

"Thẩm Lệ, biển thật lớn... nhưng em thấy anh còn lớn hơn cả biển."

Thẩm Lệ bật cười thấp, tiếng cười rung chuyển cả lồng ngực. Anh xoay người Tiểu Duy lại, để cậu đối diện với mình. Dưới ánh trăng bạc, khuôn mặt thiếu niên đẹp đến mức không chân thực. Những sợi tóc trắng bay lòa xòa trước trán, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì hơi lạnh, và đôi mắt... đôi mắt ấy chỉ chứa đựng duy nhất hình bóng của anh.

"Biển có thể dung chứa vạn vật, còn tôi, chỉ muốn dung chứa một mình em."

Thanh âm của Thẩm Lệ trầm xuống, mang theo một sự khàn đặc đầy khao khát. Anh cúi đầu, trán chạm trán với cậu. Trong không gian chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá, hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau, nóng hổi và nồng đậm mùi vị của sự gắn kết.

Thẩm Lệ bắt đầu hôn cậu. Nụ hôn bắt đầu từ đôi mắt, nhẹ nhàng như lông hồng, sau đó trượt xuống chóp mũi nhỏ xinh, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi mềm mại. Anh không vội vàng xâm nhập, mà dùng môi mình nhấm nháp, mút mát cánh môi của cậu như đang thưởng thức một loại quả mọng quý giá nhất thế giới.

"Ưm..." Tiểu Duy phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ, cậu vòng tay qua cổ anh, những ngón tay luồn vào mái tóc ngắn cứng cáp của Thẩm Lệ, kéo anh lại gần hơn.

Sự chủ động của cậu luôn là liều thuốc kích thích mạnh nhất đối với bản năng thú tính trong Thẩm Lệ. Anh nhấc bổng cậu lên, để đôi chân cậu quấn chặt lấy hông mình, rồi sải bước đi thẳng vào trong phòng, dùng chân đá văng cánh cửa ban công.

Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng tràn vào qua lớp kính, tạo nên một bầu không khí mờ ảo và đầy ám muội. Thẩm Lệ đặt Tiểu Duy xuống giường nhưng không rời ra, anh phủ thân hình to lớn của mình lên người cậu, cảm nhận sự tương phản rõ rệt giữa cơ bắp rắn chắc của mình và sự mềm mại, dẻo dai của thiếu niên.

Bàn tay Thẩm Lệ lần mò xuống dưới gấu áo sơ mi của Tiểu Duy, mơn trớn vùng da mịn màng ở hông. Những ngón tay anh như mang theo lửa, đi đến đâu khiến cơ thể Tiểu Duy run rẩy đến đó. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương, chỉ có thể nương theo từng đợt sóng mà Thẩm Lệ tạo ra.

"Thẩm Lệ... người em... lại thấy nóng..."

Dư âm của kỳ phát tình vẫn còn đó, chỉ cần một chút đụng chạm thân mật, cơ thể Tiểu Duy lại bắt đầu phát ra những tín hiệu mời gọi. Mùi hương hoa nhài hòa quyện với mùi biển cả, tạo thành một loại hương thơm gây nghiện cực mạnh.

Thẩm Lệ không nói lời nào, anh cúi xuống hôn lên hõm cổ của cậu, nơi có vết đánh dấu đã mờ đi vài phần. Anh dùng răng cọ xát nhẹ nhàng lên đó, một cảm giác tê dại lan tỏa thẳng xuống xương sống của Tiểu Duy, khiến cậu không nhịn được mà uốn cong người, lồng ngực nhấp nhô phập phồng.

"Nóng sao?" Thẩm Lệ thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng hổi khiến vành tai cậu đỏ rực. "Để tôi giúp em làm nguội nhé?"

Nói là "làm nguội", nhưng những gì Thẩm Lệ làm sau đó lại khiến ngọn lửa trong lòng Tiểu Duy bùng cháy dữ dội hơn. Anh chậm rãi cởi bỏ từng chiếc cúc áo của cậu, để lộ ra thân thể trắng muốt như tuyết dưới ánh trăng. Ánh mắt Thẩm Lệ di chuyển trên từng tấc da thịt của cậu, đầy sự chiêm ngưỡng và dục vọng chiếm hữu.

Anh bắt đầu để lại những dấu vết mới, từ xương quai xanh xuống đến vùng bụng phẳng lì. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại hơi nóng của nụ hôn và sự ẩm ướt của đầu lưỡi. Tiểu Duy thở dốc, hai tay cậu bám chặt vào ga giường, đôi mắt đẫm lệ nhìn trần nhà, cảm nhận sự thân mật này đang khảm sâu vào linh hồn mình.

Sự va chạm da thịt giữa Sói đen và Shih Tzu không chỉ là bản năng, mà là một sự giao thoa giữa sức mạnh và sự mềm mại, giữa bảo hộ và lệ thuộc. Thẩm Lệ vô cùng kiên nhẫn, anh muốn Tiểu Duy cảm nhận được từng chút một sự tồn tại của anh, muốn cậu ghi nhớ hơi thở và nhịp tim này.

Đêm đó, tiếng sóng biển rì rào ngoài kia dường như cũng phải nhún nhường trước những tiếng thở dốc và rên rỉ nồng nàn trong căn phòng. Thẩm Lệ đã dùng cả đêm để chứng minh cho Tiểu Duy thấy, dù biển có lớn thế nào, thì vòng tay anh mới là nơi bình yên và ấm áp nhất dành cho cậu.

Gần về sáng, khi Tiểu Duy đã mệt lả và ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, Thẩm Lệ vẫn thức. Anh vuốt ve những sợi tóc trắng dính bết mồ hôi trên trán cậu, ánh mắt hiện lên một sự thề nguyện thầm lặng.

Ở Thành phố Hải này, anh sẽ cho cậu một khoảng trời riêng, nơi không ai có thể làm hại cậu, nơi cậu có thể mãi mãi là chú chó nhỏ trắng muốt của riêng mình anh.