Buổi sáng tại Thành phố Hải đến sớm hơn ở đô thị. Ánh mặt trời không bị cản lại bởi những tòa cao ốc, nó tự do nhảy múa trên mặt biển lấp lánh như hàng triệu mảnh kim cương vỡ, rồi tràn qua khung cửa sổ sát đất, rải một lớp mật đào ấm áp lên chiếc giường lớn.
Bạch Tiểu Duy bị đánh thức bởi cảm giác ngứa ngáy nơi chóp mũi. Cậu khẽ nheo mắt, hàng lông mi dài rậm run rẩy vài cái trước khi mở ra hoàn toàn. Đập vào mắt cậu là lồng ngực săn chắc, bóng bẩy của Thẩm Lệ. Anh đang nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay kia đang cầm một lọn tóc trắng của cậu mà đùa nghịch, quấn quanh ngón tay rồi lại buông ra.
"Tỉnh rồi?" Giọng Thẩm Lệ trầm thấp, mang theo sự sảng khoái sau một đêm no nê tình ý.
Tiểu Duy không trả lời ngay, cậu chỉ rúc sâu hơn vào lòng anh, tận hưởng mùi gỗ đàn hương đã thấm đẫm vào từng thớ thịt. Cảm giác trần trụi dưới lớp chăn mỏng khiến cậu có chút ngượng ngùng, nhưng sự ấm áp của Thẩm Lệ lại như một chất gây nghiện, khiến cậu chẳng muốn rời đi nửa bước.
"Anh... anh nhìn em từ bao giờ vậy?" Tiểu Duy lí nhí hỏi, giọng nói vẫn còn mang theo dư âm của sự hoan lạc đêm qua, mềm mại và khàn nhẹ.
Thẩm Lệ không nói, anh chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên trán cậu. Ánh mắt anh lúc này không còn sự hung bạo của loài thú săn mồi ban đêm, mà là một sự dịu dàng sâu thẳm, bao dung lấy hình bóng nhỏ bé của thiếu niên.
"Nhìn em rất lâu. Ngắm nhìn cách em thở, cách em cuộn tròn... giống hệt như một chú chó nhỏ vậy."
Tiểu Duy đỏ mặt, cậu vươn tay đẩy nhẹ lồng ngực anh nhưng lại bị bàn tay to lớn của Thẩm Lệ nắm chặt lấy. Anh đan những ngón tay mình vào kẽ tay cậu, sự chênh lệch kích thước giữa bàn tay thô ráp đầy quyền lực và bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn tạo nên một sự tương phản đầy tính nghệ thuật.
"Đi ra biển không? Hôm nay bãi biển này chỉ có hai chúng ta."
Bãi cát trắng mịn của Thành phố Hải trải dài như một dải lụa mềm mại dưới chân họ. Thẩm Lệ chỉ mặc một chiếc quần short đơn giản, để lộ cơ thể hoàn mỹ với những khối cơ bắp rắn rỏi và làn da hơi sẫm màu vì nắng gió. Đi bên cạnh anh, Tiểu Duy trông càng nhỏ bé hơn trong chiếc áo phông rộng thùng thình che khuất cả quần ngắn bên trong.
Gió biển thổi tung mái tóc trắng của thiếu niên, mùi muối mặn mòi khiến bản năng thú nhân trong cậu trở nên phấn khích. Tiểu Duy nhìn quanh, thấy không có ai, cậu khẽ ngước mắt nhìn Thẩm Lệ, trong ánh mắt tràn ngập sự mong cầu.
"Thẩm Lệ... em có thể... biến hình không?"
Thẩm Lệ gật đầu, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười dung túng: "Được, chơi đùa một chút đi."
Chỉ trong một cái chớp mắt, giữa bãi cát không còn thiếu niên tóc trắng và người đàn ông cao lớn. Thay vào đó, một chú chó Shih Tzu trắng muốt như một cục bông gòn xuất hiện, bốn chân ngắn ngủn chạy tung tăng trên cát. Ngay sau đó, một tiếng gầm thấp vang lên, một con Sói Đen khổng lồ, cao hơn một mét, với bộ lông đen bóng mượt như lụa và đôi mắt xanh lục rực rỡ hiện ra.
Sự chênh lệch giữa họ lúc này càng trở nên kỳ thú. Con Sói Đen đứng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, trong khi chú chó trắng chỉ cao chưa đầy cổ chân của nó.
Tiểu Duy trong hình dạng thú vô cùng phấn khích. Cậu chạy vòng quanh Thẩm Lệ, cái đuôi nhỏ vẫy liên hồi như một chiếc quạt điện mini. Cậu húc cái đầu tròn vo vào chân con Sói Đen, phát ra những tiếng "ẳng ẳng" vui vẻ.
Thẩm Lệ cúi đầu xuống, cái mũi to lớn đầy quyền uy của loài sói khẽ khịt khịt vào lớp lông trắng mềm của Tiểu Duy. Anh dùng lưỡi liếm một đường dài từ đỉnh đầu xuống đến lưng cậu, khiến chú chó nhỏ loạng choạng suýt ngã nhào ra cát.
Sói Đen nằm rạp xuống, hai chân trước duỗi dài, ý bảo Tiểu Duy leo lên. Tiểu Duy hiểu ý, cậu dùng hết sức bình sinh, bốn chân ngắn ngủn cào cấu vào lớp lông đen dày dặn của Thẩm Lệ để leo lên lưng anh. Cậu nằm bẹp trên đó, vùi mặt vào lớp lông ấm áp và có chút thô ráp, cảm nhận nhịp thở mạnh mẽ của con sói khổng lồ dưới thân mình.
Thẩm Lệ bắt đầu chạy chậm trên bãi cát. Mỗi bước chạy của anh đều mang theo sự uyển chuyển của một kẻ săn mồi hàng đầu, nhưng lần này anh chạy rất êm, để không làm sinh vật nhỏ trên lưng bị rơi xuống. Tiếng gió rít qua tai, tiếng sóng vỗ rì rào, và hơi ấm từ cơ thể đối phương hòa quyện vào nhau.
Chơi đùa một lúc, Thẩm Lệ dừng lại bên một gốc dừa lớn khuất gió. Anh biến trở lại hình người, nhưng Tiểu Duy vẫn còn đang trong hình dạng thú, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Thẩm Lệ nâng chú chó nhỏ lên ngang tầm mắt, hơi thở của anh phả vào lớp lông mặt của cậu. "Chơi đủ chưa, tiểu thiên sứ?"
Tiểu Duy biến lại thành người, ngồi lọt thỏm trong lòng Thẩm Lệ giữa bãi cát. Cậu trần trụi, chỉ có chiếc áo phông ban nãy bị vứt lại ở đằng xa. Cậu vòng tay ôm lấy cổ anh, để làn da mình tiếp xúc hoàn toàn với lồng ngực nóng hổi của Thẩm Lệ.
Ánh nắng chiếu xuống, mồ hôi trên người Thẩm Lệ lăn dài, rơi xuống bả vai của Tiểu Duy. Cảm giác ẩm ướt, nóng bỏng và nồng đậm mùi vị đàn ông khiến hơi thở của Tiểu Duy lại bắt đầu trở nên hỗn loạn. Cậu nhìn vào mắt Thẩm Lệ, thấy trong đó là một đại dương bao la đang dậy sóng.
"Thẩm Lệ... mắt anh... đẹp quá..."
Bàn tay Thẩm Lệ siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, kéo sát vào người mình cho đến khi không còn một kẽ hở nào. Anh cúi xuống, hơi thở hai người quấn lấy nhau giữa không gian bao la.
"Mắt em mới là thứ khiến tôi phát điên."
Anh hôn cậu, nụ hôn lần này mang theo vị mặn của muối biển và vị ngọt của nắng ấm. Không có sự vội vã, chỉ có sự mơn trớn chậm rãi, lưỡi anh luồn vào, nhẹ nhàng trêu đùa với lưỡi của cậu. Tiểu Duy rên rỉ, cậu cảm nhận được sự cứng rắn của Thẩm Lệ đang áp sát vào đùi mình, một sự hiện diện đầy tính đe dọa nhưng cũng đầy quyến rũ.
Thẩm Lệ trượt nụ hôn xuống cổ, rồi xuống ngực cậu, để lại những dấu ấn ẩm ướt trên làn da trắng tuyết. Dưới ánh mặt trời, mỗi tấc da thịt chạm nhau đều như bốc khói. Sự thân mật ở đây, giữa thiên nhiên hoang sơ, mang lại một cảm giác tự do và nguyên thủy đến lạ lùng.
Họ cứ thế ôm nhau trên bãi cát, để mặc cho sóng biển thỉnh thoảng liếm vào chân, để mặc cho thời gian trôi qua. Lúc này, không có tập đoàn Thẩm Thị, không có những âm mưu của giới thú nhân, chỉ có một con Sói Đen đang bao bọc lấy chú chó nhỏ của mình bằng tất cả sự sủng ái và dục vọng thuần khiết nhất.
Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được lâu. Từ phía xa, chiếc điện thoại của Thẩm Lệ để trong túi áo khoác trên ghế đá bất chợt rung lên liên hồi. Một tín hiệu cảnh báo từ Thành phố S đã tìm đến tận nơi này.
Thẩm Lệ hơi khựng lại, ánh mắt anh tối sầm đi khi nhìn về phía chiếc điện thoại. Anh hôn nhẹ lên tóc Tiểu Duy, giọng nói lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có nhưng chứa đựng sự bảo vệ tuyệt đối:
"Có khách không mời mà đến rồi. Chúng ta phải chuẩn bị một chút."
Tiểu Duy cảm nhận được sự căng thẳng của anh, cậu không hỏi nhiều, chỉ nắm chặt lấy tay Thẩm Lệ, đôi mắt kiên định nhìn anh như muốn nói: Dù chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ ở bên anh.