Tiếng chuông điện thoại rung lên liên hồi trên ghế đá giống như một vết nứt xé toạc bầu không khí yên bình của Thành phố Hải. Thẩm Lệ vẫn giữ tư thế ôm Bạch Tiểu Duy trong lòng, nhưng cơ bắp trên cánh tay anh đã cứng lại như đá tảng, từng thớ thịt dưới lớp da hơi sẫm màu cuộn lên đầy cảnh giác.
Anh buông Tiểu Duy ra, nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình hiện lên một dãy mã hóa đỏ rực — tín hiệu cảnh báo cấp cao nhất từ hệ thống an ninh của biệt thự. Có kẻ đã xâm nhập vào lãnh địa của anh, và chúng không chỉ có một.
"Thẩm Lệ... có chuyện gì vậy?" Tiểu Duy đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ lo lắng. Cậu vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, đôi chân trần trên cát hơi co lại.
Thẩm Lệ không trả lời ngay, anh nhanh chóng khoác chiếc áo sơ mi lên người cậu, cẩn thận cài từng chiếc cúc áo cho đến tận cổ, như muốn dùng lớp vải này để che chắn cậu khỏi mọi hiểm nguy ngoài kia. Ánh mắt anh lúc này sắc lẹm, đôi đồng tử sẫm màu dần chuyển sang màu xanh lục đặc trưng của loài sói khi đứng trước kẻ thù.
"Kẻ thù của tôi đã tìm đến đây. Tiểu Duy, nghe này, em phải đi cùng tôi."
Thẩm Lệ nâng gương mặt nhỏ nhắn của cậu lên, ngón tay cái vuốt ve gò má cậu một cách trấn an nhưng lực đạo lại có chút nặng nề vì sự căng thẳng. Anh cúi xuống, hôn mạnh bạo lên đôi môi cậu như một lời thề nguyện: "Dù có chuyện gì, tuyệt đối không được rời xa tôi quá nửa bước. Hiểu không?"
Tiểu Duy gật đầu mạnh, hơi thở cậu có chút dồn dập vì sợ hãi, nhưng sự hiện diện vững chãi của Thẩm Lệ giống như một mỏ neo giữ cho cậu không bị nhấn chìm trong cơn hoảng loạn.
Thay vì quay trở lại biệt thự — nơi có khả năng đã trở thành một cái bẫy — Thẩm Lệ chọn con đường mòn dẫn sâu vào rừng thông phía sau vách đá. Đây là khu vực rừng nguyên sinh vắng người, địa hình hiểm trở, nơi bản năng của một con sói đen có thể phát huy tối đa ưu thế.
Chiều tà buông xuống nhanh chóng, bóng tối bao trùm lấy những tán thông già nua, tiếng gió rít qua khe lá tạo thành những âm thanh u linh. Thẩm Lệ bế thốc Tiểu Duy lên, bước chân anh trên thảm lá khô nhẹ tênh, không hề phát ra tiếng động.
Sau khoảng một giờ di chuyển, họ dừng lại trước một hang đá tự nhiên ẩn sau một thác nước nhỏ. Lối vào hang hẹp và được che phủ bởi những dây leo chằng chịt, mùi đất ẩm và rêu xanh tỏa ra nồng nặc.
Thẩm Lệ đặt Tiểu Duy xuống một tảng đá phẳng trong hang. Không gian bên trong tối mịt, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng xuyên qua làn nước thác đổ phía ngoài, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vách đá.
"Ở đây sẽ an toàn trong đêm nay." Thẩm Lệ trầm giọng nói. Anh cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, trải xuống mặt đá cho Tiểu Duy ngồi.
Cơ thể Tiểu Duy vẫn còn run rẩy nhẹ. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa bãi biển và hang đá khiến cậu thấy lạnh. Nhưng quan trọng hơn, mùi vị của sự nguy hiểm đang lởn vởn quanh đây khiến bản năng của một thú nhân giống nhỏ như cậu cảm thấy bất an vô cùng.
Thẩm Lệ ngồi xuống cạnh cậu, kéo thiếu niên vào lòng mình. Anh tựa lưng vào vách đá, để Tiểu Duy ngồi giữa hai chân mình, lưng cậu áp sát vào lồng ngực nóng hổi của anh.
"Lạnh sao?" Thẩm Lệ thì thầm, hơi thở của anh phả lên vành tai cậu, nóng rực và đầy nam tính.
"Một chút... nhưng có anh ở đây rồi." Tiểu Duy xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông. Cậu có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của Thẩm Lệ — nhanh hơn bình thường một chút, mang theo sự phấn khích của một kẻ săn mồi đang chờ đợi cuộc chiến.
Trong bóng tối của hang đá, khứu giác và xúc giác của họ trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Thẩm Lệ bắt đầu vuốt ve dọc theo sống lưng của Tiểu Duy, bàn tay anh chậm rãi di chuyển qua lớp áo lụa, cảm nhận từng đợt run rẩy của cậu. Sự thân mật trong không gian hẹp và nguy hiểm này mang lại một cảm giác kích thích kỳ lạ.
Ánh mắt Thẩm Lệ rực sáng trong bóng tối, anh nhìn chằm chằm vào cái cổ trắng ngần của Tiểu Duy đang lộ ra. Mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi mồ hôi nhàn nhạt và mùi ẩm ướt của hang động tạo nên một thứ hương vị mê hoặc. Anh không nhịn được mà cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên vết đánh dấu ở sau gáy cậu.
"A..." Tiểu Duy khẽ thốt lên, cơ thể cậu nhũn ra trong vòng tay anh. "Thẩm Lệ... đừng... bên ngoài có kẻ xấu..."
"Suỵt." Thẩm Lệ cắn nhẹ vào dái tai cậu, giọng nói khàn đặc và đầy sự chiếm hữu. "Kẻ xấu sẽ không vào được đây. Và dù chúng có vào, tôi cũng sẽ xé xác chúng trước khi chúng kịp nhìn thấy em."
Bàn tay anh bắt đầu không an phận, luồn xuống dưới gấu áo, mơn trớn làn da mịn màng ở vùng bụng và eo của cậu. Sự va chạm da thịt giữa cái lạnh của hang đá và cái nóng của cơ thể Thẩm Lệ khiến Tiểu Duy như bị điện giật. Cậu thở dốc, hai tay bám chặt vào bắp tay cuồn cuộn cơ bắp của anh, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mờ ảo.
"Thẩm Lệ... người anh... nóng quá... giống như lúc ở Thành phố S vậy..."
Sự thật là, bản năng bảo vệ của loài sói khi gặp nguy hiểm thường đi đôi với sự tăng vọt của dục vọng chiếm hữu. Anh muốn đánh dấu cậu, muốn khảm sâu mùi vị của mình lên từng tấc da thịt của cậu để khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối trước bất kỳ kẻ thù nào.
Thẩm Lệ xoay mặt Tiểu Duy lại, cưỡng ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lục đang rực cháy của mình. Anh không hôn ngay, mà dùng mũi cọ xát vào mũi cậu, hơi thở hai người quện vào nhau, nặng nề và dồn dập.
"Tiểu Duy, em có sợ tôi không?"
Tiểu Duy nhìn vào đôi mắt ấy, thấy trong đó là sự hoang dã, là bóng tối, nhưng cũng là sự sủng ái vô bờ bến. Cậu vươn tay, chạm nhẹ vào vết sẹo nhỏ trên lông mày của anh, khẽ lắc đầu.
"Em không sợ anh. Em chỉ sợ... anh sẽ bị thương vì em."
Lời nói ngây ngô ấy khiến trái tim sắt đá của Sói đen run rẩy. Thẩm Lệ không kìm chế được nữa, anh phủ lên môi cậu một nụ hôn nồng cháy và thô bạo. Nụ hôn mang theo sự dồn nén của cả ngày dài, mang theo sự đe dọa từ kẻ thù bên ngoài và tình yêu điên cuồng bên trong. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cậu, tham lam đòi hỏi mọi hơi thở của thiếu niên.
Tiểu Duy bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng, cậu chỉ biết dựa dẫm vào người đàn ông này, để anh dẫn dắt mình vào một thế giới chỉ có sự nóng bỏng và cuồng nhiệt. Trong hang đá tối tăm, tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ nghẹn ngào và tiếng thác nước đổ ngoài kia hòa thành một bản nhạc của bản năng.
Thẩm Lệ lột bỏ chiếc áo sơ mi của cậu, để cơ thể trắng muốt của thiếu niên hoàn toàn phơi bày trước mắt mình. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tiểu Duy trông giống như một linh hồn nhỏ bé vừa sa ngã vào vòng tay của quỷ dữ. Anh hôn lên ngực cậu, lên vùng bụng phẳng lì, mỗi nơi đi qua đều để lại một dấu ấn hồng rực.
"Em là của tôi... chỉ mình tôi thôi..." Thẩm Lệ lẩm bẩm giữa những nụ hôn, giọng nói mang theo sự thề nguyện độc đoán.
Một đêm trong hang đá, giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của nguy hiểm và bình yên, sự gắn kết giữa Sói đen và Shih Tzu đã đạt đến một tầm cao mới. Không còn là sự cứu giúp tình cờ, mà là sự hòa quyện của hai linh hồn bù trừ cho nhau — một kẻ mạnh mẽ để bảo vệ, và một kẻ mềm mại để xoa dịu.
Khi đêm đã về khuya, Tiểu Duy mệt mỏi nằm gọn trong lồng ngực Thẩm Lệ, hơi thở đã bình ổn trở lại. Thẩm Lệ vẫn thức, đôi mắt xanh lục vẫn cảnh giác nhìn về phía cửa hang, bàn tay anh đều đặn vỗ về bờ vai của thiếu niên.
Bên ngoài, tiếng bước chân lạ dẫm lên lá khô bắt đầu vang lên xa xa. Con sói trong lòng Thẩm Lệ khẽ nhe nanh. Cuộc đi săn của kẻ thù có lẽ đã bắt đầu, nhưng chúng không biết rằng, chúng đang đối đầu với một con sói đang bảo vệ thứ quý giá nhất cuộc đời mình.