Bóng tối trong rừng thông dường như đặc quánh lại, chỉ có tiếng thác nước đổ rì rầm ngoài cửa hang là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc. Bên trong hang đá, Bạch Tiểu Duy cuộn tròn trong lòng Thẩm Lệ, cảm nhận được hơi lạnh từ vách đá thấm qua lớp áo vest, nhưng lồng ngực áp sát sau lưng cậu lại nóng hổi như một khối nham thạch.
Bỗng nhiên, cơ bắp trên người Thẩm Lệ cứng lại. Một tiếng "rắc" cực nhỏ từ bên ngoài — tiếng một cành củi khô bị dẫm gãy — lọt vào đôi tai nhạy bén của loài sói.
"Ở yên đây. Đừng ra ngoài dù có nghe thấy bất cứ tiếng động gì."
Thẩm Lệ thì thầm vào tai Tiểu Duy, hơi thở anh mang theo vị lạnh lẽo của sát khí. Anh đặt một nụ hôn chớp nhoáng nhưng đầy nặng nề lên đỉnh đầu cậu, rồi buông tay. Tiểu Duy cảm thấy hơi ấm đột ngột biến mất, lòng bàn tay cậu vô thức quờ quạng trong bóng tối, nắm chặt lấy một góc áo của anh trước khi anh kịp bước đi.
"Thẩm Lệ... anh phải quay lại đấy." Giọng thiếu niên run rẩy, đôi mắt to tròn lấp lánh hơi nước nhìn anh đầy khẩn cầu.
Thẩm Lệ không nói, anh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt trong bóng tối lóe lên một tia sáng xanh lục rực rỡ rồi biến mất sau những dây leo chằng chịt cửa hang.
Bên ngoài, ánh trăng bạc rọi xuống những tán thông, tạo nên những bóng hình vặn vẹo. Ba gã đàn ông lực lưỡng, mang theo mùi vị tanh nồng của giống thú lai bậc thấp, đang thận trọng tiến lại gần thác nước. Chúng là những kẻ đánh thuê được cử đến từ Thành phố S, mang theo lệnh truy sát thủ lĩnh Sói Đen để lật đổ trật tự giới thú nhân.
Nhưng chúng đã nhầm. Chúng không phải đang đi săn một con sói, mà đang bước vào miệng của tử thần.
Tiếng gầm thấp đột ngột vang lên, chấn động cả đại ngàn. Một bóng đen khổng lồ lao ra từ màn sương mù của thác nước. Thẩm Lệ trong hình dạng Sói Đen to lớn gấp đôi những con sói thông thường, bộ lông đen tuyền dựng đứng, móng vuốt sắc lẹm găm sâu vào đất đá.
Trận chiến diễn ra tàn khốc và chóng vánh. Tiểu Duy ngồi co quắp trong hang, đôi tay bịt chặt lấy tai, nhưng tiếng gào thét của kẻ thù và tiếng gầm gừ hung bạo của Thẩm Lệ vẫn xuyên qua kẽ tay, đâm thẳng vào tim cậu. Cậu ngửi thấy mùi máu. Một mùi tanh nồng xộc vào khứu giác nhạy cảm của giống thú nhân nhỏ, khiến cậu buồn nôn và sợ hãi đến cực độ.
Nhưng trong nỗi sợ ấy, có một thứ cảm xúc khác còn mạnh mẽ hơn: đó là sự lo lắng. Cậu sợ mùi máu đó là của anh.
Khi tiếng động cuối cùng lịm tắt, khu rừng trở lại vẻ im lìm đáng sợ. Một lúc sau, những dây leo ngoài cửa hang bị gạt sang một bên. Một bóng người loạng choạng bước vào.
Tiểu Duy lao đến, không màng đến việc mình đang trần trụi dưới lớp áo khoác rộng thùng thình. Cậu đâm sầm vào lồng ngực người đàn ông, đôi tay nhỏ bé ôm siết lấy thắt lưng anh, khóc nấc lên:
"Thẩm Lệ! Thẩm Lệ! Anh có sao không?"
Thẩm Lệ đã biến lại thành người, nhưng anh vẫn chưa kịp mặc áo. Trên lồng ngực trần của anh, những vệt máu đỏ thẫm chảy dài, một vài vết cào xước từ móng vuốt của kẻ thù vẫn còn đang rỉ máu. Ánh mắt anh lúc này vẫn còn vương chút hung bạo, hơi thở nặng nề và dồn dập, cơ thể tỏa ra nhiệt lượng cao ngất ngưởng do sự hưng phấn của cuộc chiến chưa kịp lắng xuống.
Anh đứng im, để mặc cho thiếu niên nhỏ bé ôm lấy mình. Cảm giác mềm mại và mùi hương sữa nhàn nhạt từ Tiểu Duy giống như một liều thuốc an thần cực mạnh, dập tắt ngọn lửa thú tính đang rừng rực trong máu anh.
"Tôi không sao." Thẩm Lệ trầm giọng, bàn tay run nhẹ vì dư chấn của trận chiến nâng gương mặt đẫm lệ của Tiểu Duy lên. "Đã bảo em đừng ra mà, máu sẽ làm bẩn em."
Tiểu Duy không nghe, cậu nức nở dùng bàn tay nhỏ bé lau đi những vết máu trên ngực anh. Lòng bàn tay cậu chạm vào những khối cơ bắp đang giật nhẹ vì mệt mỏi, cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của anh dưới lớp da nóng hổi. Sự xót xa dâng lên, cậu vùi mặt vào ngực anh, bắt đầu dùng đầu lưỡi nhỏ nhắn, hồng hào của mình liếm nhẹ lên vết thương trên vai anh — một hành động chăm sóc bản năng nhất của loài thú nhân khi thấy bạn đời bị thương.
Hành động ấy khiến Thẩm Lệ rùng mình. Một luồng điện tê dại chạy thẳng từ vết thương xuống bụng dưới. Anh cúi đầu nhìn thiếu niên đang vụng về vỗ về mình bằng tất cả sự chân thành, trái tim con sói đầu đàn vốn sắt đá bỗng chốc tan chảy.
"Duy... dừng lại..." Thẩm Lệ thở dốc, giọng anh khàn đặc đầy sự kìm nén.
Nhưng Tiểu Duy dường như không nghe thấy. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ sương nhìn anh, cánh môi đỏ mọng run rẩy: "Anh đau lắm phải không? Để em giúp anh... em không sợ máu của anh đâu..."
Thẩm Lệ nhìn đôi mắt ấy, nhìn sự hi sinh và tình yêu thuần khiết đang hiện hữu trước mặt mình, và anh hiểu rằng mình đã hoàn toàn thất bại trong việc giữ khoảng cách an toàn cho cậu. Anh xoay người, ép cậu vào vách đá của hang động.
Trong không gian hẹp và tối, mùi máu, mùi mồ hôi và mùi hương hoa nhài quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Thẩm Lệ không hôn ngay, anh chỉ áp sát mặt mình vào mặt cậu, để hơi thở nóng hổi của hai người giao hòa.
"Em có biết làm vậy là rất nguy hiểm không?" Thẩm Lệ thì thầm, bàn tay anh mơn trớn vùng eo mảnh khảnh của cậu dưới lớp áo khoác. "Tôi vừa mới giết chóc xong, bản năng thú nhân trong tôi đang ở mức cao nhất. Nếu em còn tiếp tục... tôi sẽ không dừng lại được đâu."
Tiểu Duy không lùi bước, cậu chủ động rướn người hôn lên cằm anh, đôi tay quấn chặt lấy cổ anh như muốn khảm vào trong máu thịt. "Em không sợ... anh là Thẩm Lệ của em... anh sẽ không làm đau em."
Câu nói "anh là của em" hoàn toàn phá vỡ xiềng xích lý trí của Thẩm Lệ. Anh phủ lên môi cậu một nụ hôn nồng cháy, mang theo sự chiếm hữu điên cuồng sau trận chiến. Nụ hôn này không còn sự thăm dò, mà là một cuộc càn quét thực sự. Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cậu, mút mát hơi thở của thiếu niên như muốn rút cạn sinh lực của cậu để bù đắp cho sự mệt mỏi của mình.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, không còn một kẽ hở. Sự va chạm giữa làn da lạnh lẽo của Tiểu Duy và nhiệt độ rực lửa của Thẩm Lệ tạo ra những cảm xúc mãnh liệt. Thẩm Lệ nhấc bổng cậu lên, để đôi chân thon dài của cậu quấn lấy hông mình, rồi sải bước trở lại tảng đá phẳng.
Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua làn nước thác, hai hình bóng hòa làm một trên nền đá lạnh giá. Những tiếng thở dốc, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào và cả tiếng va chạm da thịt đều được che lấp bởi tiếng thác nước hùng vĩ bên ngoài. Thẩm Lệ dùng tất cả sự dịu dàng pha lẫn thô bạo của một con sói đầu đàn để yêu thương chú chó nhỏ của mình. Mỗi nụ hôn, mỗi dấu răng anh để lại trên cơ thể cậu đều là lời khẳng định: Cậu chính là liều thuốc duy nhất, là báu vật duy nhất mà anh sẵn sàng dùng mạng sống để đánh đổi.
Tiểu Duy hoàn toàn buông lỏng bản thân, cậu nương theo từng cử động của Thẩm Lệ, cảm nhận sự thân mật tột cùng này đang gắn kết linh hồn họ lại với nhau. Giữa hang đá hoang sơ, họ không còn là chủ tịch cao ngạo hay thú nhân lai bị đào thải, họ chỉ là hai sinh mệnh đang sưởi ấm cho nhau giữa đêm đông lạnh lẽo.
Gần về sáng, khi cơn bão của cảm xúc dần lắng xuống, Thẩm Lệ ôm chặt lấy Tiểu Duy đang mệt lả trong vòng tay. Vết thương trên người anh đã ngừng chảy máu, hơi thở cũng đã bình ổn trở lại. Anh nhìn thiếu niên đang ngủ say với những vệt nước mắt còn vương trên mi, ánh mắt hiện lên một sự kiên định chưa từng có.
"Bạch Tiểu Duy, từ giờ trở đi, thế giới này không ai có quyền làm em khóc nữa."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi vào hang đá, đội cứu hộ của Thẩm Thị cũng vừa kịp tìm đến. Nhưng họ chỉ thấy vị chủ tịch của mình đang thản nhiên bế một thiếu niên bước ra từ thác nước, khuôn mặt anh bình thản nhưng uy áp tỏa ra khiến không kẻ nào dám lại gần quá mười thước.
Trận chiến ở Thành phố Hải đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình mới của sự gắn bó sâu sắc và tình yêu bản năng chỉ mới bắt đầu.