Chiếc chuyên cơ riêng đáp xuống sân bay Thành phố S khi trời đã về khuya. Thành phố này chưa bao giờ ngủ, nhìn từ trên cao, nó như một bàn cờ điện tử khổng lồ với những dải đèn neon xanh đỏ chạy dọc các đại lộ. Nhưng đối với Bạch Tiểu Duy, nơi này giờ đây không còn là một đô thị xa lạ và đáng sợ nữa. Cậu cuộn tròn trong khoang hạng nhất, đầu tựa lên đùi Thẩm Lệ, hít hà mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc từ lớp áo len của anh.
Thẩm Lệ một tay cầm máy tính bảng xử lý báo cáo về cuộc thanh trừng vừa diễn ra tại Thành phố Hải, tay kia vẫn đều đặn lướt nhẹ trên mái tóc trắng mềm mại của Tiểu Duy. Ánh mắt anh khi nhìn vào màn hình thì lạnh lùng như băng tuyết, nhưng mỗi khi cúi xuống nhìn thiếu niên dưới chân, nó lại tan chảy thành một vũng nước ấm.
"Sắp về đến nhà rồi, ngoan, dậy thôi."
Thẩm Lệ khẽ vỗ vào gò má hồng hào của cậu. Tiểu Duy lười biếng cựa quậy, cậu không mở mắt mà lại vòng tay ôm lấy thắt lưng anh, mặt rúc sâu vào bụng người đàn ông, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Bản năng dính người của cậu sau những biến cố vừa qua đã phát triển đến mức báo động.
Thẩm Lệ không thúc giục, anh cứ thế để cậu ôm, đôi môi khẽ nhếch lên. Sự lệ thuộc của Tiểu Duy là thứ thuốc độc ngọt ngào nhất mà anh từng nếm trải.
Khi đoàn xe màu đen tiến vào cổng biệt thự Thẩm gia, toàn bộ người làm và vệ sĩ đã đứng xếp hàng chỉnh tề. Không khí trang nghiêm và có chút áp lực, bởi ai cũng biết vị chủ tịch của họ vừa trải qua một trận chiến.
Thẩm Lệ bước xuống xe, nhưng anh không để Tiểu Duy tự đi. Anh bế bổng cậu lên, đôi chân thon dài của thiếu niên quấn chặt lấy hông anh, giấu kín gương mặt nhỏ nhắn vào vai người đàn ông. Anh sải bước đi thẳng lên lầu, bỏ lại sau lưng những ánh mắt kinh ngạc của đám người làm. Đây không còn là sự che chở đơn thuần, mà là một sự sủng ái đến mức cực đoan.
Vào đến phòng ngủ, Thẩm Lệ đặt Tiểu Duy xuống chiếc giường lớn quen thuộc. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, mùi tinh dầu cam sả dịu nhẹ giúp xoa dịu thần kinh căng thẳng.
"Tôi đi tắm, em ngồi đây đợi, không được chạy lung tung." Thẩm Lệ dặn dò, ngón tay khẽ búng nhẹ vào mũi cậu.
Tiểu Duy gật gật đầu, nhưng mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng anh cho đến khi cánh cửa phòng tắm khép lại. Cậu ngồi ngẩn ngơ trên giường, cảm giác trống trải lập tức bủa vây. Cậu nhìn quanh căn phòng lộng lẫy này — lồng vàng của Thẩm Lệ. Trước đây cậu thấy nó quá lớn, quá lạnh, nhưng giờ đây mỗi góc phòng đều vương lại mùi vị của sự thân mật giữa hai người.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng lại. Một lát sau, Thẩm Lệ bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông. Những giọt nước còn đọng lại trên các khối cơ bắp săn chắc, lăn dài qua cơ bụng sáu múi rồi biến mất dưới lớp khăn. Hơi nước nóng tỏa ra xung quanh anh, mang theo mùi xà phòng nam tính nồng đậm.
Tiểu Duy nhìn trân trân, hai má nóng bừng. Cậu không nhịn được mà bò về phía mép giường, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra chạm vào những vệt nước trên ngực anh.
"Thẩm Lệ... vết thương của anh... nó nhạt đi rồi."
Bàn tay thiếu niên mát lạnh chạm vào làn da nóng bỏng của Thẩm Lệ khiến anh khẽ hít một hơi sâu. Anh nắm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh một cái. Tiểu Duy mất thăng bằng ngã nhào vào lòng anh. Thẩm Lệ ngồi xuống giường, để cậu ngồi giữa hai chân mình, đối mặt với anh.
"Lo cho tôi sao?" Thẩm Lệ hỏi, hơi thở anh phả lên môi cậu, mang theo chút vị bạc hà thanh mát.
"Lo chứ... em sợ anh đau." Tiểu Duy lí nhí, đôi mắt to tròn tràn ngập sự chân thành. Cậu đưa tay vuốt ve vết sẹo cũ trên vai anh, đôi môi khẽ mấp máy như muốn hôn lên đó.
Ánh mắt Thẩm Lệ tối sầm lại. Sự chiếm hữu trong lòng anh trỗi dậy mãnh liệt. Anh không cần sự lo lắng của thế giới, anh chỉ cần sự xót xa của sinh vật nhỏ bé này. Anh cúi đầu, bắt đầu hôn lên cổ cậu, từ tốn nhưng đầy ám muội.
"Ưm... Thẩm Lệ... ngứa..."
Tiểu Duy rụt cổ lại, nhưng Thẩm Lệ không để cậu thoát. Anh dùng răng day nhẹ vào vùng da mỏng manh ở gáy, nơi anh đã từng đánh dấu. Cảm giác tê dại lan tỏa khiến Tiểu Duy mềm nhũn, cậu tựa đầu vào vai anh, hơi thở trở nên dồn dập.
"Tiểu Duy, ngày mai tôi sẽ có rất nhiều việc phải xử lý. Sẽ có người đến đây để dạy em cách quản lý biệt thự, và cả cách xuất hiện bên cạnh tôi." Thẩm Lệ vừa hôn vừa nói, giọng khàn đặc. "Em có muốn danh chính ngôn thuận đứng ở vị trí 'bà chủ' của Thẩm gia không?"
Tiểu Duy ngơ ngác: "Bà chủ? Em là nam mà..."
Thẩm Lệ bật cười, tiếng cười rung chuyển cả lồng ngực đang áp sát vào cậu. "Trong giới thú nhân, kẻ mạnh nhất sẽ quyết định tất cả. Tôi nói em là bạn đời của tôi, thì em chính là người duy nhất có quyền đứng bên cạnh tôi."
Anh buông cậu ra một chút, nhìn thẳng vào mắt thiếu niên: "Nhưng đổi lại, em sẽ không bao giờ được phép rời đi. Dù là trong suy nghĩ cũng không được. Em có chấp nhận chiếc xiềng xích này không?"
Tiểu Duy nhìn vào đôi mắt xanh lục đầy dục vọng và sự bảo hộ của Thẩm Lệ. Cậu không thấy sợ hãi, mà ngược lại, cậu thấy một sự an toàn tuyệt đối. Cậu vươn tay, ôm lấy khuôn mặt sắc sảo của anh, đặt một nụ hôn vụng về lên môi người đàn ông.
"Em không cần tự do. Em chỉ cần anh."
Câu trả lời của Tiểu Duy giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Thẩm Lệ không kiềm chế nữa, anh đè cậu xuống lớp chăn mềm mại. Nụ hôn lần này thâm sâu và nồng nàn hơn bất cứ lúc nào hết. Anh tham lam đòi hỏi sự ngọt ngào từ miệng cậu, đôi tay không rảnh rỗi mà du ngoạn trên khắp các đường cong cơ thể thiếu niên.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hai cơ thể một lớn một nhỏ, một mạnh mẽ một mềm mại hòa quyện vào nhau. Sự va chạm của da thịt, hơi thở quấn quýt và những tiếng rên rỉ nhỏ vụn tạo nên một bản nhạc của sự giao thoa linh hồn. Thẩm Lệ vô cùng kiên nhẫn, anh dùng môi lưỡi để xoa dịu đi những nỗi sợ còn sót lại từ trận chiến ở Thành phố Hải, biến chúng thành những xúc cảm tê dại và sung sướng.
Đêm đó, Thành phố S ngoài kia có thể đang diễn ra những cuộc thanh trừng đẫm máu dưới bàn tay của thuộc hạ Thẩm Lệ, nhưng bên trong phòng ngủ này, chỉ có sự sủng ái và chiều chuộng đến tận cùng.
Sáng hôm sau, khi Tiểu Duy tỉnh dậy, Thẩm Lệ đã đi làm từ lâu. Nhưng trên bàn đầu giường không còn là những tờ giấy ghi chú lạnh lùng nữa, mà là một lẵng hoa nhài tươi rói cùng một chiếc hộp nhung sang trọng.
Tiểu Duy mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim tinh xảo, mặt dây chuyền là một viên kim cương đen hình giọt nước — biểu tượng cho con mắt của Sói Đen. Kèm theo đó là một tấm thiệp với nét chữ rồng bay phượng múa: "Đeo nó vào, để ai cũng biết em thuộc về ai."
Tiểu Duy mỉm cười, áp chiếc vòng vào ngực mình. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến cậu thấy ấm áp lạ kỳ.
Cả ngày hôm đó, biệt thự nhộn nhịp hẳn lên. Những nhà thiết kế hàng đầu mang đến hàng trăm bộ quần áo được may riêng cho Tiểu Duy, từ những bộ vest cách điệu dành cho tiệc tùng đến những bộ đồ mặc nhà bằng lụa mềm mại nhất. Quản gia cung kính hướng dẫn cậu cách sử dụng các thiết bị hiện đại, cách quản lý lịch trình của chủ tịch, và cả cách để nhận diện các dòng máu thú nhân khác nhau.
Tiểu Duy học rất nhanh. Bản tính nhạy cảm giúp cậu nắm bắt được tâm ý của người khác. Tuy nhiên, mỗi khi không có ai, cậu lại thơ thẩn nhìn ra cửa sổ, chờ đợi mùi hương đàn hương quay trở về.
Đến chiều, Thẩm Lệ gọi video cho cậu. Nhìn thấy Tiểu Duy đang đeo chiếc vòng cổ mình tặng, đôi mắt anh hiện lên vẻ thỏa mãn cực độ.
"Đẹp lắm. Tối nay tôi sẽ về sớm đưa em đi ăn tối. Hãy chuẩn bị nhé, tiểu thiên sứ của tôi."
Tiểu Duy nhìn người đàn ông trong màn hình — người đang đứng giữa những thuộc hạ đầy sát khí nhưng lại dành cho cậu nụ cười dịu dàng nhất — và cậu biết rằng, cuộc đời mình đã thực sự rẽ sang một trang hoàn toàn mới. Một trang sách chỉ có mùi hương của Sói và sự bao bọc vĩnh cửu.