Thành phố S về đêm khoác lên mình một chiếc áo choàng bằng ánh sáng vô cùng lộng lẫy. Tại khách sạn Grand Imperial – nơi thường xuyên diễn ra những buổi đại tiệc của giới thú nhân thượng lưu – không khí hôm nay có phần căng thẳng và trang trọng hơn hẳn. Những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau dừng trước thảm đỏ, nhưng tất cả đều đang nín thở chờ đợi một sự xuất hiện đặc biệt.
Trên chiếc xe Rolls-Royce đang tiến gần đến sảnh chính, không gian bên trong lại hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào ngoài kia. Bạch Tiểu Duy ngồi cạnh Thẩm Lệ, cậu mặc một bộ suit trắng cách điệu bằng vải lụa cao cấp, ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng vẫn giữ được nét mềm mại. Chiếc vòng cổ bạch kim với viên kim cương đen lấp lánh trên cổ cậu, nổi bật trên làn da trắng ngần, như một lời tuyên ngôn lặng lẽ nhưng đầy uy lực.
Tiểu Duy bồn chồn, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau. Cậu chưa bao giờ xuất hiện trước nhiều người như vậy, đặc biệt là những thú nhân cấp cao mang theo áp lực dòng máu mạnh mẽ.
"Đừng sợ, có tôi ở đây."
Thẩm Lệ vươn tay, bao phủ lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cậu. Anh hôm nay mặc bộ âu phục đen tuyền, cà vạt cùng màu, toàn thân toát ra vẻ lãnh đạm và nguy hiểm của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn. Anh đưa tay lên, dùng ngón cái mơn trớn mu bàn tay cậu, cảm nhận nhịp mạch đập nhanh liên hồi dưới lớp da mỏng.
Tiểu Duy ngước mắt nhìn anh, đôi mắt to tròn chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối. Cậu xích lại gần, rúc đầu vào vai anh một chút để hít hà mùi hương đàn hương quen thuộc nhằm trấn an tinh thần. Thẩm Lệ cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cậu:
"Chỉ cần nhìn tôi thôi. Những kẻ khác không quan trọng."
Cánh cửa sảnh tiệc mở ra, tiếng xì xào bàn tán lập tức im bặt. Thẩm Lệ sải bước vào trong, một tay đút túi quần, tay kia nắm chặt lấy tay Tiểu Duy, mười ngón tay đan xen không rời.
Sự xuất hiện của Tiểu Duy giống như một đóa nhài trắng thuần khiết lạc vào giữa một khu rừng đầy những dã thú khoác áo gấm. Những ánh mắt dò xét, kinh ngạc, và cả đố kỵ đổ dồn về phía cậu. Đám thú nhân cấp cao không thể tin được rằng thủ lĩnh Sói Đen lại thực sự chọn một thú nhân lai giống nhỏ làm bạn đời.
"Thẩm Lệ, đã lâu không gặp."
Một giọng nữ thanh tao vang lên. Từ trong đám đông, một người phụ nữ xinh đẹp bước ra. Cô ta mang theo mùi hương của tuyết tùng – sắc lạnh và kiêu kỳ. Đó là Lâm Diệu, tiểu thư của gia tộc Báo Đốm, người từ lâu đã được giới thượng lưu ngầm định là "môn đăng hộ đối" nhất với Thẩm Lệ.
Lâm Diệu lướt nhìn Tiểu Duy từ đầu đến chân, ánh mắt hiện lên một sự khinh miệt không thèm che giấu. Cô ta tiến lại gần Thẩm Lệ, cố tình thu hẹp khoảng cách: "Không ngờ gu của anh bây giờ lại... nhẹ nhàng thế này. Một chú chó nhỏ sao? Liệu nó có chịu nổi áp lực của dòng máu Sói nhà anh không?"
Tiểu Duy cảm nhận được sự công kích trong lời nói của người phụ nữ kia. Bản năng của loài Shih Tzu khiến cậu muốn lùi lại, nhưng cảm giác bàn tay Thẩm Lệ đang siết chặt lấy tay mình đã tiếp thêm cho cậu sức mạnh. Cậu không lùi bước, mà ngược lại, cậu vô thức nhích gần hơn về phía Thẩm Lệ, vai chạm vai với anh.
Ánh mắt Thẩm Lệ lạnh đi vài phần, đôi đồng tử đen sẫm hơi co lại. Anh không thèm nhìn Lâm Diệu, mà cúi xuống nhìn Tiểu Duy, giọng nói đầy sự sủng ái nhưng lại vang vọng khắp căn phòng:
"Duy nhà tôi tuy nhỏ, nhưng lại là người duy nhất khiến tôi muốn quỳ xuống bảo hộ. Còn những kẻ tự xưng là mạnh mẽ... tôi lại thấy thật tầm thường."
Câu nói của anh giống như một cái tát vào mặt Lâm Diệu. Cô ta tái mặt, định nói thêm điều gì đó nhưng áp lực từ uy áp Sói Đen tỏa ra khiến cô ta nghẹt thở, buộc phải lùi lại.
Tiểu Duy ngước nhìn Thẩm Lệ, trong lòng trỗi dậy một cảm giác ấm áp và cả một chút ghen tuông nhẹ nhàng. Cậu không thích người phụ nữ kia nhìn anh như vậy. Cậu muốn anh chỉ là của riêng mình. Nghĩ là làm, Tiểu Duy chủ động vươn tay, nắm lấy vạt áo vest của Thẩm Lệ, khẽ giật nhẹ.
Thẩm Lệ cúi xuống, thấy thiếu niên nhỏ bé đang nhìn mình bằng đôi mắt hơi nheo lại, cái mỏ nhỏ xinh hơi bĩu ra. Anh khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ dung túng. Anh biết, chú chó nhỏ của mình đang ghen.
Ngay giữa sảnh tiệc, trước hàng trăm cặp mắt kinh ngạc, Thẩm Lệ đột ngột vòng tay qua eo Tiểu Duy, kéo cậu sát vào lòng mình. Anh nâng cằm cậu lên, hơi thở hai người quấn quýt giữa không gian nồng đậm mùi rượu vang và nước hoa đắt tiền.
"Em đang ghen sao?" Thẩm Lệ thì thầm, giọng khàn đặc đầy sự trêu chọc.
Tiểu Duy đỏ mặt, nhưng cậu không né tránh ánh mắt của anh. "Anh là của em... anh đã nói rồi mà."
Thẩm Lệ không đáp lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, phủ lên môi cậu một nụ hôn nồng nàn. Đây không phải là một nụ hôn xã giao, mà là một nụ hôn mang tính chất đánh dấu chủ quyền mạnh liệt. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cậu, tham lam và độc đoán, như muốn tuyên bố với tất cả những kẻ có mặt ở đây rằng: Sinh mệnh này, linh hồn này, là lãnh địa bất khả xâm phạm của Thẩm Lệ.
Tiểu Duy bị hôn đến mức chân tay mềm nhũn, cậu chỉ biết bám chặt vào vai anh, nương tựa vào sự mạnh mẽ của người đàn ông để không ngã quỵ. Những tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này là sự nể phục và sợ hãi. Họ hiểu rằng, Thẩm Lệ không chỉ đang sủng ái một thú nhân lai, mà anh đang dành cho cậu một vị trí ngang hàng với chính mình.
Sau nụ hôn, Thẩm Lệ không buông cậu ra. Anh quay sang nhìn đám đông, giọng nói trầm ổn nhưng đầy quyền uy:
"Bạch Tiểu Duy là người của tôi. Từ hôm nay, ai chạm vào em ấy, chính là đối đầu với toàn bộ gia tộc Sói Đen."
Buổi tiệc tiếp diễn, nhưng không còn ai dám đến gần để gây hấn với Tiểu Duy nữa. Thẩm Lệ đưa cậu đến một góc ban công vắng người để cậu hít thở không khí trong lành.
Gió đêm thổi qua, làm dịu đi hơi nóng trên khuôn mặt Tiểu Duy. Cậu tựa lưng vào lan can, nhìn Thẩm Lệ đang đứng bên cạnh mình. Dưới ánh trăng, đôi mắt xanh lục của anh nhìn cậu tràn đầy tình ý.
"Thẩm Lệ... anh làm vậy... mọi người sẽ nói anh đó." Tiểu Duy lí nhí.
"Nói gì?" Thẩm Lệ tiến lại gần, ép cậu vào giữa lan can và lồng ngực mình. "Nói tôi cuồng bạn đời sao? Họ nói đúng mà."
Anh cầm lấy viên kim cương đen trên cổ cậu, khẽ hôn lên đó, rồi hôn lên vùng da mịn màng ngay phía dưới. Sự đụng chạm da thịt giữa đêm tối khiến Tiểu Duy run rẩy. Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi được một kẻ mạnh mẽ như vậy yêu thương.
"Em thích cái vòng này không?" Thẩm Lệ hỏi, hơi thở anh phả lên cổ cậu.
"Thích... vì nó có mùi của anh."
Tiểu Duy vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên cằm người đàn ông. Sự gắn kết giữa họ lúc này không chỉ là những nụ hôn công khai, mà là sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai linh hồn. Chú chó nhỏ đã tìm thấy vị vua của mình, và vị vua ấy sẵn sàng dâng hiến cả vương quốc chỉ để đổi lấy một nụ cười của chú chó nhỏ.
Đêm Thành phố S hoa lệ vẫn tiếp diễn, nhưng đối với họ, buổi tiệc thực sự bây giờ mới bắt đầu — một buổi tiệc của riêng hai người, trong sự bao bọc vĩnh cửu của tình yêu và bản năng.