MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 13: VŨ ĐIỆU TRONG ĐÊM VÀ SỨC NÓNG CỦA SỰ CHIẾM HỮU

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 13: VŨ ĐIỆU TRONG ĐÊM VÀ SỨC NÓNG CỦA SỰ CHIẾM HỮU

1,432 từ · ~8 phút đọc

Ánh đèn của buổi tiệc xa hoa dần lùi xa sau khung cửa kính của chiếc xe, để lại một không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng động cơ êm ái và nhịp tim đập dồn dập của hai người. Bạch Tiểu Duy ngồi trong lòng Thẩm Lệ, gương mặt vẫn còn vương nét đỏ bừng vì nụ hôn nồng cháy trước hàng trăm cặp mắt ban nãy. Cậu cảm thấy mình như một giấc mơ đang lơ lửng, một giấc mơ mang hương vị của rượu vang nồng nàn và hơi ấm của một con sói đầu đàn.

Thẩm Lệ không vội vã đưa cậu về biệt thự ngay. Anh ra lệnh cho tài xế dừng lại ở một công viên ven sông nằm sâu trong khu biệt lập của thành phố S. Nơi đây vắng lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc và hơi ẩm từ dòng sông thổi vào, mang theo sự thanh khiết xoa dịu đi những ồn ã của sảnh tiệc.

"Xuống đi dạo một chút không?" Thẩm Lệ thì thầm, bàn tay anh vuốt ve vành tai hơi nóng của cậu.

Tiểu Duy gật đầu. Cậu cần một chút không khí lạnh để hạ hỏa cho đôi gò má đang bốc cháy của mình. Khi bước xuống xe, Thẩm Lệ ngay lập tức cởi chiếc áo vest đen đắt tiền của mình, khoác lên đôi vai mảnh khảnh của thiếu niên. Chiếc áo quá khổ bao trùm lấy Tiểu Duy, mang theo nhiệt độ cơ thể và mùi hương đàn hương đậm đặc, khiến cậu cảm thấy như mình đang được anh ôm trọn vào lòng dù hai người đang bước đi cạnh nhau.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, bóng của hai người trải dài trên con đường lát đá. Thẩm Lệ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Duy, đan chặt các ngón tay vào nhau. Sự thô ráp của lòng bàn tay anh cọ xát vào làn da mềm mại của cậu, tạo nên một cảm giác an tâm kỳ lạ.

Bỗng nhiên, từ trong bụi rậm gần đó, một con mèo hoang đen xì lao ra. Nó gầm gừ, đôi mắt xanh lè nhìn Tiểu Duy đầy đe dọa. Có lẽ mùi vị của một "chú chó nhỏ" phát ra từ cậu đã kích thích bản năng lãnh thổ của nó. Tiểu Duy giật mình, theo thói quen cũ khi còn lang thang, cậu co rụt người lại, suýt chút nữa là biến lại thành hình thú để trốn chạy.

Thẩm Lệ khựng lại. Ánh mắt anh trong tích tắc trở nên lạnh lẽo vô độ. Anh không cần làm gì nhiều, chỉ hơi nheo mắt, một luồng uy áp của Sói Đen thuần chủng đột ngột bùng phát. Không khí xung quanh dường như đông cứng lại, áp lực mạnh đến mức con mèo hoang kia lập tức rên rỉ, cụp đuôi chạy trối chết vào bóng tối.

"Đừng sợ." Thẩm Lệ xoay người Tiểu Duy lại, ôm cậu vào lòng. "Chỉ cần tôi còn đứng đây, không một sinh vật nào được phép làm tổn thương em, dù chỉ là một con mèo nhỏ."

Tiểu Duy ngước mắt nhìn anh. Dưới ánh trăng, gương mặt Thẩm Lệ hiện lên sự bá đạo không thể che giấu. Cậu vươn tay, chạm nhẹ vào cà vạt của anh, giọng nói mềm mại như lụa: "Thẩm Lệ... anh lúc nào cũng bảo vệ em như vậy sao?"

"Không chỉ bảo vệ." Thẩm Lệ cúi xuống, chóp mũi cọ xát vào mũi cậu, hơi thở hai người quấn quýt. "Tôi còn muốn giấu em đi, để em chỉ thuộc về một mình tôi, trong căn phòng chỉ có hai chúng ta."

Nói rồi, anh bế bổng cậu lên, sải bước quay trở lại xe. Lần này, không khí trong xe đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn sự yên bình của ban nãy mà ngập tràn sự chiếm hữu và dục vọng đang chực chờ bùng nổ.

Vừa bước chân vào phòng ngủ của biệt thự, Thẩm Lệ đã ép Tiểu Duy vào cánh cửa gỗ nặng nề. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo rọi vào từ cửa sổ, tạo nên những mảng sáng tối đầy tình tứ trên cơ thể họ.

Thẩm Lệ bắt đầu hôn cậu, một nụ hôn gấp gáp và nồng cháy hơn bất cứ lúc nào. Anh tham lam mút mát lấy đôi môi ngọt ngào của thiếu niên, đôi tay to lớn không ngừng di chuyển, từ bờ vai xuống đến eo, rồi dừng lại ở vòng hông tròn trịa của cậu qua lớp vải lụa.

"Ưm... Thẩm Lệ... nhẹ một chút..." Tiểu Duy thở dốc, hai tay cậu bám chặt vào vai áo sơ mi của anh, đầu óc quay cuồng vì sự tấn công mãnh liệt này.

Thẩm Lệ buông môi cậu ra, nhưng lại chuyển xuống vùng cổ trắng ngần. Anh hôn lên chiếc vòng bạch kim, nghe tiếng kim loại va chạm lạch cạch đầy kích thích, rồi liếm nhẹ lên làn da nhạy cảm xung quanh đó. Hơi thở anh nóng rực, phả lên da thịt Tiểu Duy khiến cậu run rẩy không thôi.

"Tiểu Duy, hôm nay ở buổi tiệc, khi thấy gã đó nhìn em... tôi đã muốn móc mắt hắn ra." Thẩm Lệ khàn giọng nói, đôi mắt xanh lục rực sáng trong bóng tối. "Em là của tôi. Chỉ được nhìn tôi, chỉ được khóc dưới thân tôi."

Sự chiếm hữu cực đoan của anh không làm Tiểu Duy sợ hãi, ngược lại, nó khiến trái tim cậu tràn ngập sự thỏa mãn. Cậu chủ động cởi bỏ vài chiếc cúc áo sơ mi của Thẩm Lệ, để bàn tay mình chạm vào lồng ngực săn chắc, bóng bẩy của anh. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến cả hai đều rùng mình.

Thẩm Lệ bế cậu lên giường, nhẹ nhàng đặt cậu xuống lớp chăn nệm êm ái. Anh phủ thân hình to lớn của mình lên người cậu, cảm nhận sự tương phản hoàn mỹ giữa sự mạnh mẽ, cứng cáp của mình và sự mềm mại, mỏng manh của Tiểu Duy.

Trong bóng tối, âm thanh của sự va chạm trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Tiếng vải vóc ma sát, tiếng thở dốc nặng nề, và cả tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Tiểu Duy khi Thẩm Lệ hôn xuống vùng bụng phẳng lì của cậu. Từng tấc da thịt chạm nhau đều bùng cháy, mùi hương hoa nhài và gỗ đàn hương hòa quyện thành một thứ độc dược khiến cả hai đều say đắm.

Thẩm Lệ vô cùng kiên nhẫn. Anh dùng môi lưỡi để khám phá mọi ngóc ngách trên cơ thể thiếu niên, để lại những dấu ấn hồng rực như những cánh hoa đào rơi trên tuyết trắng. Anh muốn Tiểu Duy ghi nhớ sâu sắc cảm giác này, muốn cậu hiểu rằng cơ thể này đã hoàn toàn bị anh đóng dấu.

"Thẩm Lệ... nóng quá... em... em muốn..." Tiểu Duy mê man gọi tên anh, đôi mắt phủ một tầng sương nước mờ mịt, hai chân thon dài vô thức quấn lấy hông anh, mời gọi sự xâm nhập sâu hơn.

Thẩm Lệ ngẩng đầu lên, nhìn ngắm khuôn mặt đầy dục vọng và sự lệ thuộc của người thương dưới ánh trăng. Anh hôn lên trán cậu, giọng nói khàn đặc đầy sự sủng ái:

"Ngoan, tôi trao tất cả cho em."

Đêm đó, trong biệt thự Thẩm gia, sự gắn kết giữa Sói đen và Shih Tzu không còn là sự bảo hộ của kẻ mạnh dành cho kẻ yếu, mà là sự hòa quyện tuyệt đối của hai linh hồn. Thẩm Lệ dùng sự thô bạo dịu dàng nhất để yêu thương Tiểu Duy, còn Tiểu Duy dùng sự mềm mại nhất của mình để bao dung lấy con quái vật cô độc trong lòng anh.

Gần về sáng, khi mọi thứ đã lắng xuống, Thẩm Lệ nằm nghiêng, ôm Tiểu Duy từ phía sau. Anh áp lồng ngực mình vào lưng cậu, đôi tay đan chặt lấy tay cậu trước ngực. Hơi thở cả hai đều đặn hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc yên bình.

"Tiểu Duy, ngủ đi. Ngày mai, cả thành phố này sẽ biết em là người duy nhất tôi tôn thờ."

Tiểu Duy mỉm cười nhạt, cậu xoay người lại, vùi đầu vào ngực anh, chìm vào giấc ngủ trong sự bảo bọc tuyệt đối. Cậu biết, dù thế giới ngoài kia có sóng gió thế nào, chỉ cần trong vòng tay này, cậu sẽ mãi mãi là chú chó nhỏ hạnh phúc nhất.