MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐENChương 14: CHIẾC LỒNG BẰNG NHUNG VÀ SỰ TRỪNG PHẠT DỊU DÀNG

ẢO GIÁC TRẮNG GIỮA ĐÊM ĐEN

Chương 14: CHIẾC LỒNG BẰNG NHUNG VÀ SỰ TRỪNG PHẠT DỊU DÀNG

1,474 từ · ~8 phút đọc

Buổi sáng ở biệt thự Thẩm gia luôn bắt đầu bằng một sự yên tĩnh đến tuyệt đối, nhưng sáng nay, bầu không khí ấy lại mang theo một chút ngọt ngào dư thừa. Ánh nắng len lỏi qua khe rèm, chiếu lên tấm ga giường hỗn loạn, nơi Bạch Tiểu Duy đang nằm lọt thỏm trong vòng tay rộng lớn của Thẩm Lệ.

Cơn mệt mỏi sau một đêm nồng nàn vẫn còn đọng lại trên từng thớ thịt. Tiểu Duy khẽ động đậy, cảm giác làn da mình cọ xát vào lồng ngực săn chắc của người đàn ông bên cạnh mang theo một sự tê dại nhè nhẹ. Cậu hơi mở mắt, ngay lập tức bắt gặp ánh nhìn của Thẩm Lệ. Anh không ngủ, hoặc đã thức từ lâu để ngắm nhìn cậu. Đôi mắt xanh lục của anh dưới ánh sáng ban mai không còn vẻ sắc lạnh của một kẻ săn mồi, mà chỉ còn lại một sự chiếm hữu dịu dàng đến đáng sợ.

"Tỉnh rồi sao?" Thẩm Lệ trầm giọng hỏi, bàn tay anh vẫn đang đều đặn vuốt ve sống lưng mảnh khảnh của cậu, giống như đang xoa dịu một chú mèo nhỏ.

Tiểu Duy không nói gì, chỉ khẽ ậm ừ một tiếng rồi vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ anh. Hơi thở nóng hổi của cậu phả lên làn da Thẩm Lệ, khiến anh khẽ hít một hơi sâu. Sự lệ thuộc và tin tưởng tuyệt đối này của cậu chính là thứ xiềng xích vô hình nhưng chắc chắn nhất trói buộc một con sói đầu đàn như anh.

Sau bữa sáng yên tĩnh được phục vụ tận giường, Thẩm Lệ không đưa Tiểu Duy đến công ty. Thay vào đó, anh dẫn cậu đến phòng làm việc riêng trong biệt thự. Trên bàn gỗ mun sang trọng đã đặt sẵn một xấp tài liệu dày cộp.

"Đến đây." Thẩm Lệ ngồi xuống chiếc ghế da lớn, vỗ vỗ lên đùi mình.

Tiểu Duy ngoan ngoãn đi tới, ngồi gọn trong lòng anh. Thẩm Lệ vòng tay ôm lấy eo cậu, cằm tựa lên vai thiếu niên, mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi đàn hương tỏa ra từ cơ thể cả hai quấn quýt lấy nhau.

"Đây là gì vậy anh?" Tiểu Duy tò mò nhìn những dòng chữ chi chít trên giấy.

"Là sự đảm bảo cho em." Thẩm Lệ cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu, hướng dẫn cậu ký tên vào từng trang. "Từ hôm nay, căn biệt thự ven biển ở Thành phố Hải, ba cửa hàng trang sức lớn nhất khu trung tâm và một quỹ tín thác vĩnh viễn sẽ thuộc về tên của Bạch Tiểu Duy. Không ai có quyền chạm vào chúng, kể cả tôi."

Tiểu Duy ngẩn người, cậu quay lại nhìn anh, đôi mắt to tròn tràn ngập sự ngơ ngác: "Nhưng... em không cần những thứ này. Em chỉ cần ở bên anh thôi."

Thẩm Lệ nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, trong lòng trào dâng một cảm giác muốn che chở điên cuồng. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi cậu, giọng nói khàn đặc: "Tôi biết em không cần, nhưng tôi muốn cho em. Thế giới này rất phức tạp, tôi muốn dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn là người giàu có nhất, kiêu hãnh nhất."

Đúng lúc đó, quản gia gõ cửa bước vào, gương mặt ông có chút khó xử: "Chủ tịch, có người họ Bạch tự xưng là người thân của Tiểu thiếu gia đang ở dưới lầu. Họ nói muốn đón cậu ấy về."

Không gian trong phòng lập tức đông cứng lại. Nhiệt độ xung quanh Thẩm Lệ giảm xuống mức đóng băng chỉ trong chớp mắt. Tiểu Duy run lên, bàn tay đang cầm bút bỗng chốc siết chặt. Cậu nhớ lại những ngày tháng bị bỏ rơi trong đêm mưa, nhớ lại sự ghẻ lạnh của những người gọi là "gia đình" khi thấy cậu là một thú nhân lai yếu ớt.

Thẩm Lệ cảm nhận được sự run rẩy của người trong lòng. Anh siết chặt vòng tay, để lồng ngực mình bao bọc hoàn toàn lấy tấm lưng của cậu.

"Đừng sợ. Có tôi ở đây, không ai mang em đi được."

Dưới phòng khách, một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc lòe loẹt đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt tham lam không ngừng đảo quanh căn biệt thự lộng lẫy. Khi thấy Thẩm Lệ bế Tiểu Duy bước xuống, họ lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt giả tạo hiện lên sự xúc động.

"Tiểu Duy! Con trai của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm thấy con!" Người phụ nữ định lao tới nhưng ngay lập tức bị hai vệ sĩ áo đen ngăn lại.

Thẩm Lệ ngồi xuống chiếc ghế chủ vị, để Tiểu Duy ngồi trên đùi mình, một tay anh ôm eo cậu, tay kia thong thả vân vê viên kim cương đen trên cổ thiếu niên. Ánh mắt anh nhìn cặp vợ chồng kia như nhìn hai cái xác không hồn.

"Người thân?" Thẩm Lệ nhướng mày, giọng nói trầm thấp mang theo uy áp nặng nề của Sói đầu đàn khiến hai người kia run lẩy bẩy. "Theo hồ sơ tôi có, họ Bạch đã tuyên bố cắt đứt quan hệ và vứt bỏ Tiểu Duy vào một thùng rác cách đây ba tháng. Lúc đó, các người có nhớ mình là người thân không?"

"Chuyện đó... là hiểu lầm! Chúng tôi chỉ muốn thử thách nó một chút..." Người đàn ông lắp bắp, mồ hôi hột chảy dài trên trán.

Tiểu Duy giấu mặt vào ngực Thẩm Lệ, cậu không muốn nhìn thấy những khuôn mặt ấy. Cậu cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của anh, đó là thứ duy nhất giữ cho cậu không sụp đổ.

Thẩm Lệ khẽ cười, một nụ cười đầy sát khí. Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Tiểu Duy: "Em muốn xử lý họ thế nào? Chỉ cần một lời của em, tôi sẽ khiến họ biến mất khỏi thành phố này mãi mãi."

Tiểu Duy ngước lên nhìn anh, đôi mắt chứa chan sự cầu khẩn: "Em không muốn thấy họ nữa. Đừng để họ chạm vào em."

Thẩm Lệ gật đầu, ánh mắt anh chuyển sang cặp vợ chồng kia, trở nên sắc lẹm như dao cạo: "Nghe thấy chưa? Người của tôi không muốn gặp các người. Quản gia, đưa họ ra ngoài. Và thông báo cho bộ phận pháp lý, bắt đầu thu mua tất cả các cổ phần của công ty họ Bạch, trong vòng ba ngày, tôi muốn thấy họ phá sản hoàn toàn."

Tiếng gào khóc và van xin vang lên rồi nhỏ dần khi họ bị lôi ra khỏi biệt thự.

Khi sự yên tĩnh trở lại, Thẩm Lệ xoay người Tiểu Duy lại, để cậu đối diện với mình. Anh thấy đôi mắt thiếu niên đỏ hoe, liền cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt chực trào.

"Ngoan, đừng khóc vì những kẻ không xứng đáng."

Bàn tay anh luồn vào trong áo sơ mi của cậu, mơn trớn làn da mịn màng ở vùng lưng để an ủi. Sự va chạm da thịt ấm áp khiến Tiểu Duy dần bình tĩnh lại. Cậu vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên môi người đàn ông. Nụ hôn này không mang theo dục vọng, mà là sự biết ơn và phụ thuộc sâu sắc.

"Thẩm Lệ... cảm ơn anh."

Thẩm Lệ không trả lời bằng lời nói, anh chỉ dùng hành động để đáp lại. Anh bế cậu trở lại phòng ngủ, đặt cậu xuống giữa những tầng lớp lụa là nhung lụa. Trong không gian chỉ có hai người, anh chậm rãi cởi bỏ từng món đồ trên người cậu, như đang bóc mở một món quà quý giá nhất thế giới.

Hơi thở của cả hai quện vào nhau, nóng bỏng và dồn dập. Thẩm Lệ hôn lên từng tấc da thịt của Tiểu Duy, từ đôi vai gầy đến những đầu ngón chân nhỏ xinh. Anh muốn dùng sự thân mật này để xóa sạch những ký ức đau buồn của cậu, để trong tâm trí cậu chỉ còn lại hình bóng của anh và hơi ấm của sự bảo bọc này.

"Em là của tôi, Tiểu Duy. Cả đời này, chỉ có tôi mới được phép nhìn thấy em khóc, nhìn thấy em cười."

Thẩm Lệ thì thầm giữa những nụ hôn, bàn tay anh siết chặt lấy tay cậu trên gối. Ánh mắt hai người giao nhau, một bên là sự chiếm hữu điên cuồng, một bên là sự dâng hiến tự nguyện. Giữa Thành phố S hoa lệ và tàn khốc, họ đã tự xây cho mình một chiếc lồng bằng nhung, nơi chỉ có tình yêu bản năng và sự sủng ái vô bờ bến.